Dương Khai theo thanh âm nhìn lại, bất ngờ phát hiện người nói chuyện kia lại là Lý Kiến Minh đại trưởng lão của Dược Đan Môn.
Sắc mặt lão không có chút máu. Sau khi chứng kiến thủ đoạn tanh máu của Dương Khai, lão không khỏi có chút suy sụp.
– Xem ra chuyện này cũng có một phần của Dược Đan Môn các ngươi? Dương Khai nheo mắt, thân hình hơi chao đảo một cái, liền đi thẳng tới trước mặt Lý Kiến Minh, đưa ra một tay chụp tới.
Tuy rằng Lý Kiến Minh thân là đại trưởng lão của Dược Đan Môn, nhưng nói cho cùng bất quá là một Phản Hư nhất tầng cảnh mà thôi, hàng năm luyện đan nên lão vốn không có tinh lực dư thừa đi sâu vào võ đạo, vì thế tu vi cũng không cao, càng không có bao nhiêu kinh nghiệm chiến đấu.
Dương Khai một chưởng chụp tới, lão lại hoàn toàn không có ý muốn tránh né, chỉ là trong miệng liên tục rống to: – Ngươi không thể giết ta!
Dương Khai đâu thèm để ý tới lão, một bàn tay chụp một cái đã bóp nát vụn đầu của lão.
– Dừng tay! Chợt vang lên một tiếng la muộn màng, thẳng đến đầu của Lý Kiến Minh nổ tung, thanh âm kia mới truyền vào trong tai Dương Khai.
Quay đầu nhìn lại, liền thấy mấy vị cao tầng Dược Đan Môn khác đang trợn mắt nhìn về phía mình.
Mới vừa chạm với hai tròng mắt lạnh lẽo kia, nhóm cao tầng Dược Đan Môn liền cảm giác toàn thân phát lạnh như rơi vào hầm băng.
Cầm đầu chính là một vị trưởng lão Dược Đan Môn khác, vừa rồi đúng là lão kêu gọi, thấy Dương Khai nhìn chăm chú vào mình, răng lão va vào nhau, run giọng nói: – Dương tông chủ… chúng ta nguyện ý quy thuận Lăng Tiêu Tông, còn xin Dương tông chủ tha cho chúng ta một mạng.
Lời vừa nói ra, mọi người đều không khỏi động lòng.
Tuy rằng Dược Đan Môn nhân số không nhiều lắm, nhưng từ trước đến nay là một tông môn cực kỳ cao ngạo.
Năm đó lúc Chiến Thiên Minh và Lôi Đài Tông cường thịnh, không phải không có đánh chủ ý tới Dược Đan Môn, muốn tóm thâu tông môn này, để luyện đan sư trong đó phục vụ cho mình, nhưng Dược Đan Môn luôn không có thỏa hiệp, cho nên Chiến Thiên Minh, Lôi Đài Tông mặc dù đỏ mắt, cũng không có biện pháp.
Mỗi năm đều chỉ có thể hợp tác cùng Dược Đan Môn, cung cấp ra một lượng lớn dược liệu, để Dược Đan Môn luyện chế thành đan dược cho mình.
Nhưng không nghĩ tới hôm nay nhóm cao tầng Dược Đan Môn lại chủ động nguyện ý quy thuận Lăng Tiêu Tông.
Tuy rằng đại trưởng lão Lý Kiến Minh đã chết, nhưng trong Dược Đan Môn còn có bốn vị luyện đan sư Hư cấp hạ phẩm a! Luyện đan sư cấp Thánh Vương cũng còn có mười mấy người… đây tuyệt đối là một lực lượng khiến người ta đỏ mắt tới cực điểm.
Bất kỳ một thế lực nào nếu nắm trong tay lực lượng này, đều đủ để trong một thời gian ngắn trong tương lai thực lực chỉnh thể thu được tăng lên trên diện rộng.
Mặc dù bầu không khí trên quảng trường và thủ đoạn của Dương Khai trước đó làm cho lòng người phát lạnh, nhưng khi vị trưởng lão Dược Đan Môn này nói ra lời này, mọi người đều không khỏi nhìn Dương Khai với ánh mắt hâm mộ.
– Chúng ta nguyện ý quy thuận, còn xin Dương tông chủ tha mạng! Mấy vị trưởng lão khác thấy đại thế đã mất, sao còn dám cương ngạnh kiêu ngạo? Ai nấy đều rối rít cúi xuống cái đầu cao ngạo ngày xưa, bày tỏ thần phục.
Mấy người Dương Tu Trúc nhướng mày lên, đều lộ vẻ phấn chấn nhìn Dương Khai, dường như muốn đề nghị hắn đáp ứng thỉnh cầu của Dược Đan Môn.
Dương Khai cười chế giễu: – Ta giết Lý Kiến Minh, các ngươi sẽ không oán hận ta sao?
Mấy người Dược Đan Môn sắc mặt hơi đổi, vị trưởng lão trước nói chuyện lên tiếng: – Chim khôn chọn cành mà đậu, chúng ta chỉ là làm ra lựa chọn tốt nhất!
– Ha Ha… Dương Khai cười nhẹ một tràng, sau đó sắc mặt sa sầm xuống, phất tay nói: – Giết bọn họ!
Mọi người Dược Đan Môn ngẩn ra, ngay cả mấy người Dương Tu Trúc cũng ngây ngẩn cả người, dường như không nghĩ tới Dương Khai lại ra một mệnh lệnh vô tình lãnh khốc như vậy.
Tuy vậy bọn họ cũng không chần chờ, chỉ là thất thần một chớp mắt liền ào ào vọt ra.
Vị trưởng lão Dược Đan Môn kia hô to: – Dương tông chủ, lão phu bốn người nhưng đều có trình độ luyện đan sư Hư cấp, tông chủ…
Lời còn chưa nói hết, đã bị Sở Hàn Y tung một chưởng lấy mạng.
Người của Dược Đan Môn không có mảy may sức chiến đấu, ba người Dương Tu Trúc căn bản không có mất chút tay chân gì, liền cho bọn họ đi chầu ở Diêm Vương Điện.
Bất quá trên mặt mỗi người đều hơi lộ ý tiếc nuối.
Những người bọn họ giết chết kia đều là luyện đan sư, có thể luyện chế linh đan cấp Thánh Vương trở lên, đây là hạng người mà bất kỳ thế lực nào cũng muốn mời cho bằng được, thế mà giờ này lại thành những cỗ thi thể, nằm ngổn ngang trên quảng trường Lăng Tiêu Tông, từ từ lạnh giá…
Dương Khai lại cảm thấy không có gì quan trọng, nếu đổi lại là người bên ngoài, có lẽ thật sự sẽ giữ lại tánh mạng của họ. Dù sao luyện đan sư Hư cấp cũng không phải tùy tiện là có thể tìm được, nhất là ở địa phương như U Ám Tinh này.
Mỗi một luyện đan sư cấp Thánh Vương trở lên đều rất trân quý.
Nhưng bản thân Dương Khai chính là một vị luyện đan sư cấp Hư Vương, còn tiểu sư tỷ về trình độ thuật luyện đan so với hắn chỉ mạnh hơn chứ không kém, sao hắn còn để ý tới mấy luyện đan sư Hư cấp hạ phẩm nhỏ nhoi này?
Đưa thảo dược trân quý cho bọn họ luyện chế, Dương Khai còn có chút không yên lòng đâu, giết bọn họ là xong hết mọi chuyện, tiết kiệm được vật liệu bọn họ lãng phí.
Xử lý xong hai đầu têu gây họa Vạn Thú Sơn cùng Dược Đan Môn, cơn giận và sát khí trong lòng Dương Khai cuối cùng cũng bình phục không ít. Dưới ánh mắt nhìn kinh hãi lo lắng của mọi người, hắn thở ra một hơi, lên tiếng: – Hiện tại các ngươi có hai lựa chọn, thần phục hoặc là chết!
Người ở đây tất cả đều là Phản Hư Cảnh, là một chiến lực không yếu.
Quả thật Dương Khai có năng lực giết sạch bọn họ, nhưng cùng so sánh, Dương Khai càng vui thích thu phục bọn họ hơn.
Hiện nay Thi Linh Giáo làm hại U Ám Tinh, cao thủ Lăng Tiêu Tông vốn lớp chết lớp bị thương thảm trọng, hiện tại đang cần tay chiến cường đại.
Những người trước mắt này chính là lựa chọn tốt nhất.
Tiểu mặt đen Nhậm Thiên Thụy cũng nói, rất nhiều thế lực không có tham gia chuyện bức bách nhóm người Diệp Tích Quân, còn có một số thế lực có khả năng chỉ là nước chảy bèo trôi, bị người mê hoặc.
Cho nên sau khi tru diệt đầu đảng tội ác, Dương Khai không định đi sâu hơn, nói vậy máu tươi của đám người Vạn Thú Sơn cùng Dược Đan Môn kia, đủ để làm cho những người này tỉnh táo lại.
Một lời nói ra, quảng trường tĩnh lặng xuống.
Mọi người hai mặt nhìn nhau, nhưng so với hoảng loạn vừa rồi, hiện tại vẻ mặt của họ rốt cục đã hòa hoãn không ít.
Bọn họ thật sự sợ Dương Khai nổi lên sát tâm, tận diệt tiếp. Với thủ đoạn của hắn biểu hiện ra cùng với thực lực của ba người Dương Tu Trúc vừa rồi, không có người nào có thể phản kháng.
Không có người nào ngu xuẩn đến mức nghi ngờ quyết định bá đạo của Dương Khai, so sánh với thủ đoạn lôi đình của hắn vừa rồi, giờ này có thể đưa ra lựa chọn như vậy, đã là biểu hiện quá nhân từ rồi… rất nhiều người đều nảy sinh một loại tâm tình phức tạp như được đại xá…