– Thi tướng áo trắng…
Dương Khai nhướng mày. – Có phải còn có Thi tướng áo đỏ, Thi tướng áo xanh gì khác?
Hắn nhớ tới ở trong Thi huyệt còn gặp mấy Thi tướng ăn mặc khác nhau.
– Không sai! Khang Phi Nhiêu cũng không phủ nhận. – Tiểu tử, Thi Linh Giáo ta sớm muộn gì cũng sẽ nhất thống U Ám Tinh, ngươi trẻ tuổi tu vi không kém, không bằng đầu phục Thi Linh Giáo ta? Bổn hộ pháp nhất định sẽ bẩm báo giáo chủ, cho ngươi làm chấp sự!
– Không có hứng thú! Dương Khai bĩu môi.
– Tiểu tử đừng rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, bổn hộ pháp nổi lòng yêu tài, ngươi nghĩ rằng ta không làm gì được ngươi hay sao?
– Ngươi làm được sao? Dương Khai cười khẽ.
Vừa nói thế, sắc mặt Khang Phi Nhiêu đại biến, bởi vì hắn bỗng phát hiện Dương Khai còn cách xa trăm trượng, không biết dùng cách gì lại nháy mắt đến trước mặt, vung tay lên, một cái khe nứt không gian thật lớn hình thành, như lưỡi dao khổng lồ chém về phía mình!
– Lực lượng không gian! Sắc mặt vốn trắng bệch của Khang Phi Nhiêu càng thêm không còn màu máu, hắn mới nhớ ra, ngày đó sở dĩ Dương Khai có thể bình yên trốn thoát khỏi Thi huyệt, chính là dựa vào lực lượng không gian.
Mà hôm nay hắn thi triển thủ đoạn này, có thể thấy trình độ lực lượng không gian của hắn cao siêu cỡ nào.
Cảm giác dựng tóc gáy trào ra, Khang Phi Nhiêu vội vàng lùi lại, khó khăn lắm mới tránh được khe nứt không gian cắn nuốt.
Dương Khai như toát ra một tia ảo não, nhưng nhanh chóng mỉm cười gian giảo.
Khang Phi Nhiêu theo bản năng phát hiện không ổn, nhưng rốt cuộc là chỗ nào thì không nói được, đang lúc khó hiểu, sau lưng truyền tới lực lượng mạnh mẽ, cảm giác như có ngọn núi khổng lồ đụng mạnh vào lưng, trong người vang lên tiếng vô số xương cốt vỡ nát.
Bị trúng đòn nặng, Khang Phi Nhiêu há miệng phun ra máu xanh lục, khí thế cũng suy sụp, theo quán tính ngã về phía Dương Khai.
Hắn cố gắng quay đầu, muốn xem là ai có thể im hơi lặng tiếng đến gần mình, giáng cho một đòn nặng nề.
Vừa nhìn, Khang Phi Nhiêu tròn mắt.
Kẻ đánh lén, lại là một người đá khổng lồ ngây ngốc, tay cầm cây gậy đen!
Người đá khổng lồ này không có một chút khí tức sinh mệnh, khó trách mình không phát hiện được.
– Giờ xem ngươi làm sao trốn!
Dương Khai nhe răng cười, hai tay vung lên, những khe nứt không gian nhanh chóng hình thành, hội tụ như tấm lưới che trời bao phủ Khang Phi Nhiêu, phong tỏa tất cả đường lui của hắn!
Sắc mặt Khang Phi Nhiêu đại biến, cảm nhận được khe nứt không gian truyền ra lực lượng quỷ dị, hít sâu một hơi, mạnh mẽ khựng lại.
Sau đó, người hắn như hóa thành hư không, nhanh chóng lặn vào lòng đất!
Hắn giống như hòa làm một thể vào lòng đất!
Khe nứt không gian tụ tập lướt qua đầu hắn, không tạo thành tác dụng gì!
– Chặn hắn lại! Sắc mặt Dương Khai trầm xuống, biết tuyệt đối không thể để Khang Phi Nhiêu chui vào trong đất, bằng không mình cũng không thể nào tìm ra hắn.
Thạch Khổi nghe lệnh, người lóe lên biến mất, lặn sâu vào trong lòng đất.
Ngay sau đó, bên dưới lòng đất truyền ra dao động chiến đấu kinh người, mặt đất trồi sụp, như những gợn sóng lan tỏa ra xa.
Một hồi sau, trong tiếng gầm rú giận dữ, Khang Phi Nhiêu bay ra khỏi lòng đất, mặt mũi vặn vẹo.
Thạch Khổi bám sát không tha, một cây Hám Thiên Trụ ở trên tay nó nhẹ như không, đánh ra một mảnh bóng gậy đánh cho Khang Phi Nhiêu không dám dừng lại.
Chơi trò độn đất ở trước mặt Thạch Khổi, chỉ có thể nói Khang Phi Nhiêu quá ngu xuẩn!
Độn đất là một trong thần thông thiên phú của Thạch Khổi.
Không biết khi nào Dương Khai đã đến bên trên đầu Khang Phi Nhiêu, năm ngón tay tung ra, mười mấy sợi Kim Huyết Ti trào ra, như những con rắn quấn lấy Khang Phi Nhiêu.
Nháy mắt đã trói nghiến lấy hắn.
Khang Phi Nhiêu còn muốn giãy giụa, Thạch Khổi đã giáng xuống Hám Thiên Trụ, một gậy đánh nửa người dưới của Khang Phi Nhiêu thành phấn vụn, lực lượng khổng lồ cuốn thân thể hắn quay tròn giữa không trung.
Vận rủi còn chưa xong, khe nứt không gian như miệng thú há to, hình thành bên cạnh hắn, cắn nuốt phần lớn thân thể.
Chờ cho Khang Phi Nhiêu rơi xuống đất, chỉ còn lại có một bộ thân thể rách nát.
Đổi lại là người thường bị trọng thương như thế, vậy thì đã sớm chết từ kiếp nào.
Nhưng mà Thi Linh tộc vốn chính là sinh ra từ người chết, sinh mệnh lực cực kỳ ngoan cố, thương thế như vậy không thể lấy được mạng hắn.
Trong bụng hắn truyền ra dao động năng lượng mạnh mẽ, truyền tới tay chân, máu thịt trên vết thương co rút, bắt đầu chữa trị thân thể tổn hại.
Dương Khai tiến lên, tay cắm vào bụng hắn, nắm lấy Thi Châu.
Máu thịt co rút cuối cùng ngừng lại, Khang Phi Nhiêu không động đậy, sợ hãi nhìn Dương Khai ngay sát bên.
Trong mắt hắn tràn đầy oán độc, nhưng cuối cùng cũng thỏa hiệp, giận dữ nói: – Nói đi, ngươi muốn sao mới bỏ qua ta!
– Ngươi đang nói điều kiện với ta? Dương Khai khinh miệt.
– Không sai!
– Ngươi cảm thấy mình có tư cách này? Dương Khai tiếp tục cười lạnh.
– Ngươi không giết ta, rõ ràng là có điều cần, bằng không, ngươi để ta còn sống làm gì? Khang Phi Nhiêu hừ lạnh.
– Ngươi cũng thông minh. Dương Khai gật đầu. – Nhưng mà ngươi vẫn không có tư cách đặt điều kiện với ta, tồn tại như ngươi, ta chỉ một tay là có thể bóp chết!
Sắc mặt Khang Phi Nhiêu âm trầm biến đổi, cuối cùng không phản bác.