Biết thể lực Thẩm Ngọc không đủ, lần này á vệ không cứng nhắc thân thể kháng cự nữa, mà tùy ý để Thẩm Ngọc kéo cổ tay, chủ động cùng đi qua.
“Từ cái đơn giản nhất, động tác này là ‘ta’.”
Thẩm Ngọc chỉ vào chính mình, sau đó nhịn không được bật cười, chỉ vào bản thân chẳng lẽ không phải là ‘ta’ sao, hắn cái này lơ mơ thủ ngữ bản thân cũng cảm thấy không có ý nghĩa.
“Đây là ‘chúng ta’.”
Thẩm Ngọc đổi sang một động tác phức tạp hơn một chút, nhưng á vệ chỉ bình tĩnh nhìn y, không có hành động gì.
Thẩm Ngọc cho là hắn xấu hổ.
“Rất đơn giản mà, ngươi cứ làm theo bộ dáng của ta, ngươi xem…”
Thẩm Ngọc còn chưa nói xong, á vệ chợt quay người, bước vài bước ra khỏi phòng, Thẩm Ngọc nhìn theo bóng lưng đĩnh bạt của á vệ, gãi gãi đầu, không hiểu cái gì cả.
“Thật đúng là người kỳ quái…”
Thẩm Ngọc nhún nhún vai, chỉ có thể coi như không có gì, đánh giá tính cách á vệ này tẻ nhạt, không thích tiếp xúc với người khác.
Á vệ ra khỏi phòng không xa, tựa vào trêи lan can hành lang, thở dài nhẹ nhõm, sau đó tháo mặt nạ xuống, ánh mắt phức tạp nhìn về chỗ của Thẩm Ngọc.
Quân Huyền Kiêu quyết định đi theo Thẩm Ngọc, nên phải ngụy trang thành ám vệ Sở thị, Sở Linh cũng đã đáp ứng sẽ không tiết lộ.
Quân Huyển Kiêu thầm nghĩ phải bầu bạn thật tốt với y, che chở y, dùng một thân phận mới để hiểu rõ Thẩm Ngọc một lần nữa.
Chỉ có cách đeo mặt nạ lên, Quân Huyền Kiêu mới dám đối diện với Thẩm Ngọc.
Cho đến hôm nay, Quân Huyền Kiêu mới biết được, muốn duy trì im lặng, làm một người hoàn toàn bị câm khó đến mức nào.
Người câm không có cách nào biểu đạt, người ngoài hiểu lầm, chửi rủa cũng không thể giải thích một chữ, vui buồn tức giận của hắn, cũng không ai chia sẻ, giống như bị cả thế giới vứt bỏ, loại cô đơn này, trước kia Thẩm Ngọc làm thế nào để vượt qua vậy?
Quân Huyền Kiêu nhớ tới lúc ở Vương phủ, rõ ràng biết được toàn bộ tâm ý của Thẩm Ngọc, y nỗ lực như vậy muốn nói cho mình tình yêu của y, nhưng Quân Huyền Kiêu vì “đại kế”, nhắm mắt làm ngơ với tấm lòng của Thẩm Ngọc, thậm chí cố ý hiểu lầm y, nếu như nói Tiêu Đại Nhu là kẻ chủ mưu hãm hại vu oan Thẩm Ngọc, vậy hắn chính là đồng lõa.
Lúc nãy Thẩm Ngọc nói chuyện với hắn, dắt tay hắn, là lần đầu tiên Thẩm Ngọc gần gũi với hắn như vậy trong thời gian qua, Quân Huyền Kiêu mừng rỡ tim đập nhanh đến mức sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng chỉ có thể đè nén vui sướиɠ, bảo trì lạnh lùng.
Hắn sợ chính mình nhịn không được lên tiếng, liền bị Thẩm Ngọc phát hiện.
Lúc Thẩm Ngọc nghe được tin tức mình rút quân, phản ứng là cuối cùng nhẹ nhõm rồi, lòng Quân Huyền Kiêu so với bị người khác đâm một kiếm còn đau hơn.
Lúc Thẩm Ngọc hiểu nhầm coi Sở Linh thành người cứu y, khi Sở Linh vô tình cố ý ám chỉ tâm ý của hắn, Quân Huyền Kiêu phẫn nộ suýt nữa muốn rút đao khiêu chiến, hắn có chút hoảng loạn, rất sợ Thẩm Ngọc sẽ bởi vì cảm kϊƈɦ yêu mến của Sở Linh, hơn nữa cũng không phải là Sở Linh không có ý tứ này, Quân Huyền Kiêu nghe ra được, hắn đối với Thẩm Ngọc, không chỉ là tình huynh trưởng.
Lúc này mới qua nửa ngày, Quân Huyền Kiêu có rất nhiều xúc động muốn phát ra thành tiếng, nhưng hắn chỉ có thể áp chế nó xuống.
Chưa bao giờ Quân Huyền Kiêu trải qua loại cảm giác cực khổ khó nói này, nửa ngày cũng khó nhịn được, vậy mà Thẩm Ngọc, là như thế này trải qua mười tám năm.
Quân Huyền Kiêu đeo mặt nạ lên một lần nữa, lúc trở lại trong phòng, Thẩm Ngọc đã dựa vào gối ngủ rồi, y chịu kinh hãi không nhỏ, đêm qua vẫn luôn gặp ác mộng không ngừng, trong lúc ngủ mơ mồ hôi lạnh túa ra như mưa, hiện tại sắc mặt khi ngủ điềm tĩnh, hô hấp ổn định.
Quân Huyền Kiêu nhớ tới bộ dạng Thẩm Ngọc cầm tay hắn dạy thủ ngữ trong ánh mắt toát ra vẻ trìu mến.
Tâm tư Thẩm Ngọc thuần lương, đối xử với người xa lạ đều dùng thiện tâm đối đãi, Quân Huyền Kiêu sinh lòng ghen tuông, lại buồn cười tự mình ăn dấm chua của bản thân.
“Ngọc Nhi ngốc.”
Quân Huyền Kiêu chạm nhẹ lên chóp mũi cao thẳng của Thẩm Ngọc, lại không dám làm động tác quá lớn, xếp lại góc chăn ngay ngắn cho y, rồi trông coi bên cạnh giường.