“Dễ dàng như vậy sao, cái chỗ này, một hai câu của ta là có thể giải tán đi?”
“Ân Lưu Khâm.” Giọng điệu của Mạch Sanh Tiêu đã hạ thấp mềm mỏng, vì bế con đã lâu, thể lực của cô chống đỡ hết nổi: “Tôi hỏi anh, anh có từng nghĩ tới một ngày nào đó, anh cũng sẽ có con.”
“Ta. . . . . . có nghĩ tới.” Ánh mắt của hắn nhìn vào Sanh Tiêu.
“Anh sẽ đối với con của mình như thế nào?”
“Ta sẽ cho nó toàn bộ yêu thương, sẽ dạy nó đánh đàn, dạy nó cưỡi ngựa, lái xe. . . . . . .”
Mạch Sanh Tiêu cắt đứt lời của hắn: “Không, anh cần phải nghĩ là, con của anh cũng bị người ta ném vào nơi luyện ngục. Nó giãy giụa kêu khóc, mong anh đi cứu nó nhưng nó bị đồng bạn bắt nạt, bị đánh thương tích đầy mình. Khi đó, lòng của anh có phải cũng giống như nhưng bậc cha mẹ kia, đau giống như bị người ta xé toạc ra?”
“Cô đừng nói nữa! ” Dạ Thần quát lên, lại phát hiện đôi môi của mình đang run rẩy.
“Vì sao không thể nói?” Sanh Tiêu từng bước áp sát: “Mỗi một đứa trẻ đều là thiên sứ của cha mẹ chúng, đúng, con của tôi bị bệnh tự kỷ, nhưng mặc kệ là như thế, tôi và Duật Tôn đều xem nó như bảo vật vô giá mà yêu thương, chẳng lẽ những đứa trẻ kia, bọn chúng không phải vậy sao? Ân Lưu Khâm, anh thật ích kỷ! “
Dạ Thần rũ mắt xuống, không nói câu nào.
“Con của chính anh là người, vậy người khác chẳng lẽ chỉ là chuyện vặt, và rẻ tiền sao?”
Ở bên ngoài hành lang trống trải truyền đến dồn dập tiếng bước chân.
“Dạ Thần, không xong rồi.”
Ánh mắt Dạ Thần định vào một chỗ, giống như xuất thần.
“Dạ Thần?”
“Làm sao vậy?”
“Bọn chúng đã xông vào, người phân bố ở bên ngoài nhất thời không về kịp, chúng ta phải từ mật thất rút lui đi.”
“Ngươi mang theo bọn họ rời đi.” Dạ Thần cũng không quay đầu lại: “Đừng đi cửa số M, đi ở đường S02”
Mật thất kia, là sau khi Duật Tôn thoát khỏi căn cứ mới xây dựng.
“Dạ Thần, ngài không đi sao?”
“Các ngươi rút lui trước đi.”
“Vâng.”
Mạch Sanh Tiêu ôm Bôn Bôn, có chút khom lưng vì mệt, nhưng cô không thể để Bôn Bôn xuống được.
“Sanh Tiêu, đi cùng ta.”
Hai mắt Sanh Tiêu trừng nhìn hắn.
“Chúng ta rời khỏi chỗ này, ta bảo đảm, từ nay về sau chuyện căn cứ ta sẽ không quan tâm nữa, nơi này hãy để cho nó cùng cha mẹ ta mai táng đi. Những đứa trẻ ở đây cũng sẽ được cứu ra, trở về bên cạnh cha mẹ bọn chúng.”
“Tôi không thể nào đi theo anh.” Mạch Sanh Tiêu quả quyết cự tuyệt: “Nhà của tôi không có ở đây.”
“Có phải dù cho ta vì cô thay đổi nhiều hơn nữa, cô cũng sẽ không đối với ta có bất kỳ nhân nhượng nào?”
“Ân Lưu Khâm, tình yêu không dựa vào nhân nhượng.” Lưng Mạch Sanh Tiêu dựa vào vách tường, kiễng một chân lên, làm cho Bôn Bôn ngồi trong vòng tay một chút: “Anh đi nhanh đi, rời khỏi nơi này, đem mọi chuyện quên đi, tôi tin tưởng anh sẽ có hạnh phúc thuộc về mình.”
Ít nhất, Dạ Thần cảm thấy một tia ấm áp dù ánh mặt trời không thể xuyên qua khe hở để chiếu vào. Hắn cho rằng Mạch Sanh Tiêu đã hận không thể giết hắn đi, bây giờ thật tốt. . . . . . .
Cô nói, để cho hắn đi.
Hắn chưa từng động lòng, nhưng không nghĩ đến sẽ có một ngày chuyện này lại ràng buộc hắn như thế.
“Ta thật sự có thể có hạnh phúc sao?”
Mạch Sanh Tiêu nhìn vào đôi mắt của Dạ Thần, cô nhìn thấy ánh mắt băng lạnh màu làm dâng lên mê man khó tả, Sanh Tiêu gật gật đầu: “Hãy tin tôi.”
Dạ Thần bỗng nhiên giường cao khoe miệng, cười thản nhiên mà thoải mái, hắn đưa mắt nhìn một vòng nơi hắc ám này, lập tức cảm thấy nhẹ nhàng không ít.
Hắn tiếp nhận căn cứ, toàn tâm toàn ý muốn báo thù cho cha mẹ. Nhưng hắn bây giờ, thật sự là mệt mỏi đến cực hạn.
“Anh đi đi.” Mạch Sanh Tiêu một lần nữa thúc giục.
Hắn xoay người, còn chưa kịp nhấc chân bước ra.
“Đoànggg! “
Một tiếng nổ vang lên, Bôn Bôn bị hù dọa giật mình, bọn trẻ trong phòng cũng sợ hãi.
Mạch Sanh Tiêu phản xạ ôm sát con vào trong ngực, cô nhìn thấy tay phải của Dạ Thần đè tại bụng, tay kia vịn lấy vách tường, một chân đã chống đỡ không nổi mà khuỵu xuống.
Alice cầm súng đang ép sát đến.
“Ailce?”
Cô ta dò xét Mạch Sanh Tiêu ở bên cạnh, tầm mắt rất nhanh hướng về phía Dạ Thần: “Lấy thuốc giải cho ta.”
Máu ở bụng người đàn ông đổ ra không ngừng, vạt áo sơ mi dĩ nhiên thấm đẫm màu máu.
“Lấy thuốc giải Tử Thần cho ta! “
“Hừ.” Dạ Thần cố nén cơn đau đớn kịch liệt: “Ta nói rồi, không có thuốc giải.”
“Không thể nào, không thể
nào! ” Alice hầu như phát điên: “Nhất định là có, ta nói lần cuối, lấy thuốc giải cho ta, nếu không ta giết chết ngươi! “
“Như thế nào, sợ phải không?” Dạ Thần khẽ cười: “Sợ bị hành hạ đến chết sao?”
“Ta van cầu ngươi. . . . . .”
Dạ Thần chán nản ngã xuống đất, lưng dựa vào vách tường, bàn tay đầy là máu: “Đây là thái độ cầu xin đấy hả?”
“Tóm lại, ta nếu không lấy được thuốc giải, ta sẽ lôi kéo ngươi cùng xuống địa ngục! “
“Tốt.” Tiếng của Dạ Thần suy yếu, ánh mắt xuyên qua ánh đèn sáng chói giữa hành lang nhìn về phía Sanh Tiêu: “Nhìn thấy không? Thượng Đế sẽ không cho ta có quyền được hạnh phúc.”
“Alice. . . . . . . .” Mạch Sanh Tiêu ôm Bôn Bôn đến cạnh bên cô ấy.
“Ta muốn thuốc giải, ta chỉ muốn có thuốc giải.” Bàn tay của Alce run rẩy cầm vũ khí, họng súng hướng về phía Dạ Thần không ngừng khoa chân múa tay: “Tôi không cầu xin gì khác, tôi cũng muốn có một cuộc sống bình thường. Sanh Tiêu, cô giúp tôi van cầu hắn, để hắn lấy thuốc giải cho tôi đi, tôi ở lại đây cũng không còn gì nữa, Sanh Tiêu. . . . . . . .”
Mạch Sanh Tiêu bây giờ không thể mở miệng, cô biết rõ sự thật này đối với Alice mà nói thì chẳng khác nào một phán quyết tử hình.
Duật Tôn trở lại căn phòng ở lầu ba không tìm được Mạch Sanh Tiêu và con trai, anh vội vàng tìm kiếm, bỗng nghe được tiếng súng liền sải bước chạy đến.
. . . . . . . . . . . . . . . . . .
“Sanh Tiêu, sao em lại ở đây?” Duật Tôn tiến đến, tiếp nhận bé con từ trong ngực cô.
“Em bị hắn phát hiện ra.”
“Tôn, anh hãy giúp tôi. . . . .” Alice như nhìn thấy cứu tinh, vội bắt lấy cánh tay của Duật tôn: “Anh giúp tôi đi tìm thuốc giải Tử Thần được không?”
“Alice. . . . . .”
“Anh cũng muốn gạt tôi sao? Không thể nào không có thuốc giải, tôi không tin.”
“Alice.” Duật Tôn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tái nhợt không có chút máu nào của cô ta: “Cùng tôi trở về Bạch Sa đi, tôi sẽ tìm người cứu cô, tôi sẽ giúp cô.”
“Thật không?” Alice nghẹn ngào: “Anh không hận tôi sao?”
“Tôi biết là chuyện này không liên quan đến cô, cô cần phải nhớ rõ, khi còn bé, chúng ta là đồng đội tốt nhất.”
“Vậy nơi của anh, một chỗ như vậy, có thể trở thành nhà của tôi không?”
“Có thể.” Duật Tôn gật đầu: “Chỉ cần cô không làm tổn thương đến Sanh Tiêu và Bôn Bôn.”
Alice giơ tay lên gạt lệ: “Anh đừng gạt tôi, Tử Thần là không có thuốc giải.”
“Tôi sẽ tìm người, nhất định có thể nghiên cứu chế tạo ra.”
Alice có chút động lòng.
Duật Tôn ôm con đi về hướng Dạ Thần, người đàn ông mất máu quá nhiều đã lâm vào hôn mê.
Duật Tôn giơ chân lên đá nhẹ xuống.
Mạch Sanh Tiêu vừa muốn bước đến thì cô lại cảm giác được ở trên cổ mình trong nháy mắt bị một lực đạo vô cùng mạnh mẽ ghìm chặt. Đối phương có hơi lỏng tay ra lui người về phía sau vài bước, Sanh Tiêu lảo đảo, không khỏi thở dốc: “Aaa. . .”
Súng trong tay Duật Tôn nhanh chóng giơ lên.
“Không được nhúc nhích! ” Mạch Sanh Tiêu ở bên tai nghe thấy tiếng quát âm lãnh truyền đến: “Duật Tôn, ta biết rõ phản xạ của ngươi mau lẹ, cho nên ta không muốn cùng ngươi so tài. Nhưng mà, ngươi có biết thứ gì đang ở trong tay ta không?”
“Đừng động đậy! ” Trận kinh hô này, là Duật Tôn phát ra.
Mạch Sanh Tiêu quả nhiên không dám lộn xộn, cô nhìn không thấy tên này đến tột cùng là dùng thứ gì uy hiếp cô.
“Đó là cái gì?” Duật Tôn hỏi.
Trong tay người đàn ông cầm một ống chích, kim tiêm hầu như sắp đâm vào động mạch cổ của Mạch Sanh Tiêu, nụ cười của hắn rét lạnh, giọng điệu như biến thái nói ra: “Đây là độc bệnh AIDS, nhìn thấy bên trong huyết dịch đỏ thẫm không? Thật là mới mẻ, thật là ấm áp. . . . . . . .”
Trước mắt Sanh Tiêu đột nhiên tối sầm, cô không còn khống chế được hai chân của mình nữa.
“Sanh Tiêu, đừng động đậy! ” Cô nghe được Duật Tôn vội vàng kinh hô.
Sanh Tiêu thậm chí có thể cảm giác được cái mũi tiêm lanh lảnh kia sẽ ngay lập tức đâm vào cổ mình, cô cố gắng tự trấn định, ổn định tinh thần, mồ hôi toát ra lướt qua thái dương, cả thân thể không kiềm chế được run rẩy.
“Ngươi muốn cái gì?”
“Ta muốn mang Dạ Thần đi! “
Duật Tôn nhìn vào người đàn ông đã lâm vào hôn mê ở bên cạnh: “Được, ngươi dẫn hắn đi, thả cô ấy ra.”
Người đàn ông cũng chú ý thấy Dạ Thần bây giờ không thể tự đi được, Alice mở mắt to, tầm mắt cùng hắn chạm nhau: “Vương Ninh, ngươi đem người phụ nữ này giao cho ta, ngươi đi đỡ Dạ Thần dậy.”
“Con mẹ nó ở đây là một đám, tên nào còn không biết ngươi và Duật Tôn là một phe?”
“Ngu xuẩn.” Alice tính tình nóng nảy: “Chuyện ta bị tiêm vào Tử Thần ngươi cũng biết, thuốc đó chỉ Dạ Thần mới có, ta không đi theo hắn chẳng lẽ lại để cho mình chờ chết sao?”
Vương Ninh trên mặt lộ ra do dự, giống như đang cân nhắc.
“Nhanh lên đi, chậm thêm chút nữa thì người ở phía ngoài sẽ xông đến.”
“Alice, ta không ngờ cô là loại người này! “
“Anh cũng đừng trách tôi.” Alice giương cao tầm mắt quét về phía Duật Tôn: “Anh nói sẽ cho người giúp tôi nghiên cứu chế tạo trước giải, anh muốn tôi làm sao mà tin được? Đến lúc đó, các người một nhà ba người trải qua một cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn, còn tôi không phải là chết sao?”
“Vương Ninh, nhanh lên! “
Ống tiêm trong tay người đàn ông vẫn hướng về phía Mạch Sanh Tiêu không buông lỏng: “Cô đi đỡ Dạ Thần.”
“Được! ” Alice không nói hai lời, đi đến trước mặt Dạ Thần.
Duật Tôn ôm Bôn Bôn, chỉ có thể thoái lui.
Mạch Sanh Tiêu muốn ngoái nhìn.
“Đừng cử động! ” Vương Ninh dữ tợn cười lạnh: “Muốn nếm thử mùi vị bệnh AIDS sao? Ta cho cô biết, trên đầu mũi kim này đều mang theo máu, ta chỉ cần nhẹ nhàng nhấn xuống. . . . . .”
Sanh Tiêu cắn chặt môi, nhắm mắt lại.
Alice dắt díu Dạ Thần đứng lên, cô ta cố hết sức bước về phía trước, Vương Ninh nắm lấy cổ áo của Mạch Sanh Tiêu hướng ra cửa: “Cô đưa Dạ Thần đi ra ngoài trước đi.”
Alice bước qua sát bên người Vương Ninh.
Hắn nắm chặt ống tiêm, mơ hồ có thể thấy chất lỏng màu đỏ sậm ở bên trong. Alice biết rõ Vương Ninh không phải là đang hù dọa người khác, nhìn thứ máu kia, là rút ra từ trong chính cơ thể của hắn.
Cô ta nhìn sang Dạ Thần đang được mình dắt díu, bất luận thế nào cô ấy cũng sẽ không để cho hắn đào thoát, đời này của cô ta đều bị hủy trong tay của Dạ Thần. Alice cúi người xuống, ống tiêm của Vương Ninh hầu như sắp đâm vào động mạch của Sanh Tiêu, nếu muốn cứng rắn đoạt lại sẽ rất nguy hiểm.
Dù sao đây cũng là một mũi kim nhỏ, dù là bị chạm vào một chút cũng sẽ nguy hiểm chí mạng.
Alice mang theo Dạ Thần hướng ra ngoài.
“Đừng tới đây, nếu không. . . . .” Vương Ninh chú ý động tác quan trọng trong tay, cho nên bất chấp ở sau lưng, hắn vừa đi lùi vừa uy hiếp nói: “Yên tâm, chờ sau khi ta đưa Dạ Thần an toàn rời khỏi đây, sẽ đem cô ta trả lại cho ngươi.”
Alice đưa mắt nhìn Duật Tôn ở phía sau.
Anh hiểu ý tứ trong mắt của cô ta, một khi Mạch Sanh Tiêu bị cưỡng ép rời đi, sợ là. . . anh vĩnh viễn cũng sẽ mất đi cô ấy.
Dạ Thần sao lại chịu buông tay dễ dàng được?
. . . . . . . . . . . . . . . .
Mấy người lần lượt thoái lui đến cửa.
Dạ Thần chống đỡ vào vách tường, tay phải ý thức đè lại miệng vết thương, Alice không nghĩ tới là hắn đột nhiên tỉnh lại.
Dạ Thần suy yếu cố gắng đứng thẳng: “Vương Ninh, ngươi đang làm cái gì ở đây?”
“Dạ Thần, ngài tỉnh rồi?”
“Ta hỏi ngươi, đang làm cái gì?”
“Dạ Thần, vì tôi cứu ngài đi ra ngoài.”
Dạ Thần vươn tay đẩy Alice ra, hắn nhân thể dựa vào vách tường sau lưng: “Buông cô ấy ra.”
“Không được, không có cô ta, chúng ta chỉ còn đường chết.”
Dạ Thần vô lực, thật lâu sau mới có thể nói ra một câu đầy đủ: “Buông cô ấy ra, ta ra lệnh cho ngươi.”
Vương Ninh một hồi lâu cũng chưa mở miệng, sau một lát mới âm lãnh nói ra: “Ngươi nghĩ rằng ta thật sự muốn cứu ngươi sao? Tất cả tài liệu căn cứ ở nhà trên đều nằm trong tay ngươi, kể cả chỉ thị hiệu triệu để thống lĩnh tất cả, nếu ngươi chết thật thì chúng ta sau này làm sao có thể phát tài?”
“Hừ. . . . . . . Ngươi muốn đạo ngược làm phản.”
“Dạ Thần, ta vẫn không quên được ngươi nhiều năm bồi dưỡng ta như vậy.”
Bàn tay của Dạ Thần dùng sức đè tại bụng: “Xem ra, ta không đi thì không được phải không?”
“Điều này rất rõ ràng, thuộc hạ đối với ngài cũng đủ trung thành.”
Dạ Thần khóe miệng câu dẫn ra ý mỉa mai, hướng đến đẩy Alice ở bên cạnh ra: “Cút ngay cho ta! “
“Dạ Thần, ngài như vậy sẽ không tự đi được đâu.” Vương Ninh nói ra.
“Thương thế của ta chính là bị Alice gây ra, mang theo cô ta, không phải là muốn chết sao?”
Vương Ninh trừng mắt nhìn Alice: “Mẹ, lời nói của phụ nữ quả nhiên tin không được.”
“Ta còn có thể chống đỡ rời đi được.” Dạ Thần buông lỏng người, hai chân nặng nề đến gần bên cạnh Vương Ninh, bàn tay của hắn đặt lên bờ vai của Vương Ninh: “Cho ta mượn vài phần lực, đi thôi.”
“Duật Tôn, ngươi cho người chuẩn bị một chiếc phi cơ trực thăng. . . . .” Vương Ninh bắt đầu ra điều kiện để trốn đi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạch Sanh Tiêu trắng bệch, chỉ có thể đi theo Vương Ninh lùi về phía sau.
Dạ Thần đưa ra tay trái, từ từ đến gần phía bên cô.
Lực đạo của Vương Ninh bị chi phối, không thể toàn tâm toàn ý ghìm chặt Mạch Sanh Tiêu.
Dạ Thần chờ đúng thời cơ, một phát dùng sức đẩy Sanh Tiêu ra, Vương Ninh trong nháy mắt kịp phản ứng, cầm lấy ống tiêm đâm tới. Dạ Thần thấy thế, tay trái không chút nghĩ ngợi đưa ra đỡ lấy mũi kim, tay phải hắn nhanh chóng rút súng, bắn ngay vào não bộ Vương Ninh.
Sanh Tiêu bị ngã xuống đất.
Vương Ninh cầm ống tiêm, ngón cái gắt gao theo động tác ấn xuống.
Dạ Thầm cảm thấy nhói đau, hắn run rẩy mở lòng bàn tay trái ra, chứng kiến trong lòng bàn tay bị kéo lê thành vết thương dài chừng 5cm, máu chảy ra, cùng với chất lỏng trong ống tiêm kia.
Mọi người đều giật mình, tình huống này chuẩn bị không kịp.
Ngay cả Mạch Sanh Tiêu cũng không hề nghĩ đến.
Cô cho rằng, Dạ Thần sẽ theo Vương Ninh rời đi, như vậy, hắn vừa có thể tái khởi Đông Sơn, vừa có thể mang cô đi, thế thì không phải là đúng theo ý nguyện của hắn sao?
Alice nhìn về phía bàn tay của Dạ Thần, cô đứng ở gần đó có thể rõ ràng thấy được Vương Ninh đã tiêm vào theo động tác bị ngã xuống, bước chân Alice không khỏi lùi lại về phía sau.
Mạch Sanh Tiêu sờ vào cổ.
Cô không hề bị thương.
“Ân Lưu Khâm?”
Cô đứng lên, muốn xông tới.
Duật Tôn bước nhanh về phía trước, c
ánh tay thon dài hữu lực vòng lại eo của Mạch Sanh Tiêu: “Đừng đi đến, nguy hiểm! “
Nửa người trên của Sanh Tiêu như bị nâng lên ở trước mặt Duật Tôn: “Ân Lưu Khâm. . . . . . .”
Dạ Thần nắm chặt bàn tay bị thương, tay phải chống ở vách tường, thân thể từ từ trượt xuống, trên vách tường ban bác hiện ra dấu tay đều là máu đỏ tươi.
“Đi thôi. . . . . . . tất cả đi thôi.”
Mạch Sanh Tiêu cũng cho rằng chính mình vững tâm, nhưng trong thời khắc này, cô ít nhất là động lòng. Alice vốn là hận không thể giết chết hắn, nhưng giờ phút này, súng trong tay cũng không khỏi thu về.
“Sanh Tiêu, chúng ta đi.”
Mạch Sanh Tiêu đứng yên bất động tại chỗ.
.
.
.
“Đi. . . . .” Ánh mắt của Dạ Thần dừng trên gương mặt của Sanh Tiêu: “Những đứa trẻ kia, cũng mang đi, trở về bên cạnh ba mẹ của bọn chúng.”
“Đây là anh làm chuyện ác, chính anh cần phải đi chuộc tội! “
“Nhưng có thể ta không còn sức lực. . . . . . . .”
Duật Tôn giữ lấy Mạch Sanh Tiêu, không để cho cô đến gần Dạ Thần: “Sanh Tiêu, chúng ta đi.”
Anh nửa kéo, nửa ôm Mạch Sanh Tiêu rời đi, Alice đi sát phía sau, lúc bước qua Dạ Thần đã nhìn hắn một cái.
“Còn không đi đi? Ta nói rồi. . . . . . . Tử thần không có thuốc giải.”
Trong lòng Alice lại dâng lên nỗi hận mà sải bước rời đi.
Dạ Thần dựa vào tường, trong mắt thấy thân ảnh Mạch Sanh Tiêu lảo đảo bước đi đang dần xa. . . cô đã nói qua, người như bọn họ sẽ có báo ứng.
Cô nói không sai, một người quả nhiên không thể làm quá nhiều chuyện ác.
Dạ Thần chứng kiến Mạch Sanh Tiêu rời đi, hắn cắn môi, bàn tay đau đớn không tính là gì. Nhưng hắn lại luôn cảm thấy toàn thân của mình giống như đang bị một thứ gì đó gặm nuốt.
Ánh mắt của hắn nhìn về phía trước, như chứng kiến một đôi mắt nhìn chằm chằm vào trên người hắn.
Ánh mắt của bọn nhỏ, là tinh khiết nhất.
Hắn đã từng nói, nếu như hắn có con thì sẽ đem tất cả tình yêu cho đứa nhỏ, hắn nghĩ, tất cả cha mẹ ở trên đời này cũng đều nghĩ như vậy sao?
. . . . . . . . . . . . . . . .
Mạch Sanh Tiêu được Duật Tôn đưa ra khỏi biệt thự, cô khom lưng dùng sức thở dốc.
Duật Tôn thấy Nam Dạ Tước đang bước tới, anh mặc một bộ đồ bằng nhung, tóc màu rượu đỏ hơi rối nhưng không thể che hết vẻ đường hoàng, tầm mắt của Duật Tôn dừng ở cánh tay của Nam Dạ Tước: “Không sao chứ?”
“Không có việc gì, một vết thương nhỏ thôi.”
“Trong trụ sở còn đang nhốt không ít trẻ con, chúng ta không nên ở lâu, cho người gọi điện thoại báo cảnh sát, bọn họ giỏi nhất xử lý những chuyện này.”
“Yên tâm đi.” Nam Dạ Tước bước đến bên cạnh anh: “Cùng về nhà đi.”
“Ừ.”
Duật Tôn đi tới ôm lấy vai Mạch Sanh Tiêu: “Dạ Thần mặc dù trúng thương nhưng không chết được đâu. Lập tức sẽ có người báo cảnh sát, chuyện này về sau giao cho họ xử lý.”
“Anh nói. . . . . . thứ kia có thật sự là độc bệnh AIDS không?”
Sanh Tiêu chợt cảm thấy không rét mà run.
“Đừng suy nghĩ, xem như là một cơn ác mộng, đợi chút nữa ở trên máy bay em ngủ một giấc, khi tỉnh lại thì chúng ta có thể đã về Ngự Cảnh Viên rồi.”
Bàn tay của Mạch Sanh Tiêu nắm chặt vạt áo của Duật Tôn: “Thật vậy chăng?”
Duật Tôn giơ tay lên, che đi tầm mắt của Sanh Tiêu: “Thật sự.”
Anh cảm giác được trong lòng bàn tay đã ướt át: “Tôn, nếu như trên đời này, căn cứ chưa bao giờ tồn tại thì thật tốt biết bao.”
“Anh cũng hy vọng như vậy.” Duật Tôn ôm chặt Sanh Tiêu, tầm mắt của anh hướng về nơi đó nhìn lại một lần cuối. Bây giờ, anh cuối cùng cũng có thể hoàn toàn thoát khỏi cơn ác mộng đã bám theo mình suốt hai mươi mấy năm đằng đẵng.
—