Một năm sau, Nhã Tịnh vẫn đang lang thang khắp Tư Đồ quốc để dẹp yên một số chi nhánh của Hắc các, một bên thì tham mưu một số chính sách cai trị phù hợp với Tư Đồ quốc. Bởi nơi này địa lý chủ yếu là nhiều vùng núi, lưu thông phức tạp, rất ít sông suối để có thể sử dụng dòng để qua lại. Mỗi nơi như vậy lại cần cách cai trị khác nhau. Bởi nơi này vẫn còn cố kỵ nữ nhân, Nhã Tịnh chỉ có thể ở trong bóng tối giúp hắn.
Hôm nay, Nhã Tịnh tới một thôn làng nhỏ, nơi đây không có tên. Tụ tập thành một thôn nơi núi cao, phong cảnh hữu tình. Ở nơi giữa thôn còn có một cái hồ nhỏ vô cùng đẹp. Nơi đây gần với Yên quốc. Nghe người dân nói Yên quốc mới có một cuộc đấu tranh, một nửa Yên quốc đã bị đổi tên thành Dạ quốc.
Dạ, cái họ thật quen thuộc, đã rất lâu nàng không gặp Dạ Nguyệt Tu Kiệt rồi. Nàng nhớ khi đó bóng dáng hắn dưới ánh trăng bao nhiêu gánh nặng. Nàng không nỡ để hắn phải mất đi tự do. Theo nàng bôn ba khắp nơi, gặp nguy hiểm trùng trùng. Dù sao cũng từng là huynh đệ cộng sinh ra tử.
Nghĩ đi nghĩ lại, nàng cũng muốn có phu quân mới rồi. Kiếp trước nàng cô đơn mà chết, kiếp này cũng không khá khẩm hơn. Cầu trời khấn phật ban cho nàng một nam nhân a! Nàng cần người a!
Nhã Tịnh vừa dứt lời, một nam nhân từ trên trời liền rơi xuống trước mặt nàng.
Nhã Tịnh coi như không thấy liền bước qua xác hắn, trong lòng nàng thở dài.
Nàng thật sự muốn có một nam nhân nha!
Chỉ là không để nàng bước xa, nam nhân kia liền bám lấy chân nàng.
– Tiểu thư, cầu người cứu ta. Ta nhất định sẽ hậu tạ người.
Hắn vừa nói vừa đem trong lồng ngực ra một túi vàng, Nhã Tịnh ngay lập tức mắt sáng hơn sao.
– Được giúp đỡ công tử là vinh hạnh của ta nha! Nào, công tử cảm thấy không khỏe ở đâu? Gần đây có một khách trạm, ta đưa người tới đó nha.
Vừa nói xong nàng liền đem nam nhân kia bế như công chúa, ánh mắt tràn ngập nụ cười. Đây không phải nam nhân, đây là vàng. Là bảo vật trời ban!!!!
Nam nhân kia thấy nàng mạnh mẽ như vậy, ánh mắt có chút hốt hoảng. Nữ nhân thật mạnh mẽ nha! Hắn kinh mạch rối loạn, người nhiều thương tích. Nhìn qua là biết gặp phải thổ phỉ, nhưng nơi này sao có thể có thổ phỉ? Yên quốc có một khoảng nhỏ giáp ranh với Minh quốc. Hẳn là đám thổ phỉ trong cuộc truy quét đã tràn sang, nhưng sao chúng không cướp vàng? Chỉ e, hẳn là người nàng bế đây thân phận có chỗ khó nói.
Nhã Tịnh thả nam nhân kia xuống, tay nàng lướt qua tay hắn. Có vết trai của việc luyện kiếm, nàng đặt hắn xuống ghế ngồi. Tay cầm tay hắn tiện bắt mạch liền thấy kinh mạch hắn rối loạn. Đôi môi kia không còn huyết sắc, tỷ như quá mệt mỏi gục xuống vai nàng. Nơi nàng không thấy, khóe miệng hắn nhếch lên nụ cười.