Mặc Y lập tức đỏ bừng cả khuôn mặt, hung ác véo mũi Tử Địch vài cái.
Tần Tiêu cũng nhịn không được cười ha hả, vừa mới hậm hực có tâm tư lập tức chuyển biến tốt đẹp, nhất thời hắn trở nên hào hứng, cầm lấy chén rượu tự rót uống một mình. Tỷ muội hai người vẫn đang âm thầm náo nhiệt, dưới đáy bàn ngươi véo ta một cái, ta vặn ngươi một cái, vẻ mặt hai nàng như hát kinh kịch, không ngừng thay đổi.
Vẻ mặt?
Trong lòng của Tần Tiêu đột nhiên sáng ngời, hắn lập tức đứng dậy, đóng cửa lại cửa sổ.
Mặc Y Tử Địch nhìn cử động kỳ quái của Tần Tiêu không khỏi nổi lên nghi ngờ.
Tần Tiêu đi đến bên cạnh hai nàng rồi thấp giọng thầm thì:
– Dị Dung Thuật của Vi Đình hai nàng nắm mấy thành.
Mặc Y chớp đôi mắt nhìn Tần Tiêu một hồi, ngạc nhiên nói:
– Có biết một hai, nếu không phải người quen biết chăm chú phân biệt, cũng nhất thời khó nhận ra. Lúc ấy chúng ta chỉ dùng mặt nạ da người làm tìm thế thân thay quận chúa chết rồi. Đại nhân khi không hỏi cái này làm gì?
Trong lòng Tần Tiêu vui mừng nói:
– Vậy các ngươi hiện tại làm cho ta một cái. Là nữ, đúng vậy, càng nhanh càng tốt.
– Vâng.
Thấy Tần Tiêu bức thiết như thế, Mặc Y biết chắc là chuyện trọng yếu, cũng không hỏi nhiều nữa, Tử Địch cười cười tà tà:
– Ta biết rõ, mặt nạ này đại nhân làm cái gì rồi.
Tần Tiêu nghiêm mặt trừng mắt nhìn nàng nói: Truyện được copy tại TruyệnFULL.vn
– Tiểu hài tử chớ nói lung tung, ngươi biết cái gì! Ngươi nếu dám nói lung tung, hừ hừ, chuyện vụng trộm của các ngươi ta còn nắm trong đó.
Tử Địch cúi đầu lầm bẩm:
– Người ta chỉ lỡ lời thôi mà…Hung dữ như vậy, làm như người ta sắp bán đứng nhà của ngươi không bằng.
Tần Tiêu cười khổ:
– Nhà của ngươi là ý gì hả?
Tử Địch cười hì hì:
– Nhà của ngươi là cái gì à, chính là của ngươi đó. Trong lòng ngươi hiểu rõ mà, người ta còn làm cả Tùng Ngọc Bách Hợp Tô cho ngươi ăn hì hì!
Dứt lời, nàng đột nhiên che miệng lại, bộ dạng hoảng sợ nhìn Mặc Y.
Mặc Y quả nhiên oán hận véo đùi nàng một cái khiến nàng đau tới nhe răng nhếch miệng.
Trong lòng Tần Tiêu đã minh bạch: xem ra, Tùng Ngọc Bách Hợp Tô thật là có ý nghĩa biểu tượng nào đó. Hơn nữa, Mặc Y… khục khục đúng là đại vận của tháng ba, hoa đài nở hai đóa a.
Nhìn Mặc Y có chút quẫn bách, Tần Tiêu nghĩ một hồi liền chuyển chủ đề:
– Ừ! lại hỏi các ngươi một sự kiện. Thiết Nô trước kia có một muội muội bị Từ Tiểu Nguyệt mua cùng một chỗ với hắn, hiện giờ các ngươi biết nàng ở đâu không?
– Chết rồi.
Tử Địch trả lời dứt khoát.
– Năm năm trước đã chết rồi, khi đó chúng ta còn chưa có đi Lạc Dương, biết rõ chuyện này. Cô bé đó rất đáng thương, mỗi ngày phải đi đổ bô cho đám người Từ Tiểu Nguyệt. Có ngày không cẩn thận là chết một cây hoa của Từ Tiểu Nguyệt, nghe nói nó rất trân quý nên bị loạn bổng đánh chết.
Tần Tiêu phẫn nộ:
– Buổi sáng hôm nay lúc hạ lệnh, ta làm sao lại không nghĩ tới đánh chết nữ nhân rắn rết Từ Tiểu Nguyệt đó bằng loạn bổng chứ? Thật sự là thất sách! Giờ thì tốt rồi, ta đáp ứng Thiết Nô thay hắn tìm muội muội, hiện tại coi như hỏng rồi. Ai!!!
Mặc Y kỳ quái hỏi:
– Thiết Nô? Hình như vài ngày rồi chúng ta không gặp hắn, hắn bây giờ đang ở đâu, đại nhân làm thế nào biết?
Tần Tiêu cười cười, dứt khoát nhàn rỗi không có việc gì theo chân bọn họ trò chuyện, đem chuyện trong nhà đá nói cho các nàng.
Tử Địch trừng lớn đôi mắt, miệng cũng đã trương thành một vòng tròn:
– Trời ơi, cỏ lau này ta biết rõ phạm vi hai mươi dặm, nghe nói đường vào rất khó, ngư dân hồ Bành Lễ cũng không dám đi vào, không ngờ ngươi cõng quận chúa bơi ra được. Lợi hại! Lợi hại!
Nói đến đây, Tần Tiêu dứt khoát nói:
– Tử Địch ngươi biết cái chỗ kia? Vậy thì thật là tốt, nếu không như vậy đi.