Triệu Tử Văn cười cười hỏi nàng:
– An Nhi, muội cũng đến đây à?
Nữ tử này chính là Lý Dịch An, Lý đại tài nữ. Nàng đến là do Mã tài tử trong Giang Nam Tứ Đại Tài Tử mời tới, không nghĩ là đến đây lại còn có thể gặp được Triệu đại ca. Nàng cao hứng nói:
– Đại ca, hai ngày hôm nay huynh đi đâu vậy?
– Ta đi ra bên ngoài du ngoạn. Sao rồi? Các ngươi đây là lại làm thi từ hội à?
Triệu Tử Văn kỳ quái hỏi.
– Bảo Nhi, Hạ Bình, các muội đều đến rồi.
Lý tài nữ đầu tiên là thân thiết nắm tay hai nàng chào hỏi vui vẻ rồi mới đáp:
– Là Mã công tử triệu tập các tài tử hiệp thương bày mưu tính kế. Làm thế nào để bảo vệ sự bình an của xã tắc Đại Kinh ta.
“Thả vài cái rắm là có thể làm xã tắc bình an ư? Thật là buồn cười!” Triệu Tử Văn lạnh lùng cười, hoàn toàn coi thường cái đám tài tử gọi gì mà bảo vệ quốc gia. “Chờ cho các ngươi có thể động đao động thương rồi hẵng nói cứng.”
Lý tài nữ cảm thấy đại ca dường như không quan tâm đến việc này, vội vàng lại nói thêm vào:
– Ngày đó đại ca nói một câu “cách giang do xướng sau đình hoa” dẫn dắt mọi người suy nghĩ sâu xa. Cho nên các tài tử mới tập hợp lại, bày mưu tính kế vì Đại Kinh.
Triệu Tử Văn chẳng có lòng dạ nào nghe Lý tài nữ nói chuyện. Cái kiểu muốn làm ra vẻ này nọ thật sự là rất nhàm chán. Hắn cũng không nguyện ý nghe thêm làm gì. Lúc trước một trận chiến Vọng Giang Thành, hắn và tướng sĩ trong quân anh dũng giết địch, bảo vệ Tiền Đường một khối bồng lai. Hiện giờ bọn họ cũng nói vài câu rắm chó, đã bảo phải bảo vệ quốc gia. Thật sự là cực kỳ buồn cười!
– Cái gọi là “để đối ngoại trước hết phải an nội”, theo ta hiểu rằng Đại Kinh chúng ta trước là phải diệt Tây Lương, rồi sau đó mới ngăn cản đại quân Hung Nô.
– Non xanh còn đó thì lo gì thiếu củi đun. Đại Kinh hiện giờ sức yếu, nên thối lui đến dưới sông Trường Giang, lấy sự hiểm yếu của Trường Giang để ngăn cản đại quân Hung Nô.
Lúc Triệu Tử Văn chuẩn bị rời đi, lại nghe đám tài tử chó má bắt đầu mở mồm bốc phét. Hơn nữa, nói lại kiểu són ra từng cục một, hắn nghe thấy vừa bực lại vừa buồn cười, mặt đen nghẹn lại đỏ bừng. Nếu bọn họ mà là tướng sĩ dưới trướng Triệu Tử Văn thì hắn tuyệt đối sẽ dùng quân pháp xử trí ngay.
Lý tài nữ đứng bên cạnh Triệu Tử Văn, thấy hắn nín đến đỏ cả cái mặt đen thui, kỳ quái hỏi:
– Triệu đại ca, huynh cười cái gì?
Mã Trí Viễn thoáng liếc mắt cũng nhìn thấy Triệu Tử Văn đang nghẹn đỏ cả mặt, không kìm nổi, hừ nhẹ, nói:
– Hừ, chỉ có biết thi từ, chẳng lẽ ngươi còn có thể có mưu lược sao?
– Mấy ngày trước mọi người có nhớ một đoạn thơ không,
Mã Trí Viễn hơi trầm ngâm nói:
– Yên lung hàn thủy nguyệt lung sa,
Dạ bạc tây hồ cận tửu gia.
Thương nữ bất tri vong quốc hận,
Cách giang do xướng hậu đình hoa!
(Dịch nghĩa:
Trời khuya nước lạnh trăng soi sương,
Tây Hồ lạnh lẽo gần tửu quán,
Ca nữ vô tình quên quốc hận,
trên sông ca hát, sau đình hoa.)
– Đây là bài thơ mà Hạ Văn, thư đồng của Hạ phủ đã làm trong đêm ở Tây Hồ.
Một vị tài tử không có thành kiến với Triệu Tử Văn sùng kính nói:
– Bài thơ này không chỉ có thể coi là danh thi thiên cổ, hơn nữa thi nhân lại yêu nước thương dân. Tại hạ vô cùng bội phục!
Mã Trí Viễn thấy gian kế đã được thực hiện thì cười ha hả nói:
– Hôm nay vị thư đồng yêu nước thương dân này đang ở ngay đây. Không bằng để hắn tới bình luận mưu lược của chúng ta. Thế nào?
– Ta nói này Mã Cúc Hoa, vì sao ngươi cứ luôn lôi cái bài này ra? Ngươi không thấy phiền sao?
Triệu Tử Văn vừa nghe Mã Trí Viễn nói vậy thì không kiên nhẫn được mà hỏi lại.
Khuôn mặt trắng nõn của Mã Trí Viễn tức tối đỏ bừng, phản bác, nói:
– Ta không phải là Mã Cúc Hoa. Mọi người chỉ là muốn nghe giải thích của ngươi thôi. Chẳng lẽ một cái yêu cầu nho nhỏ thế của mọi người mà ngươi cũng không chịu đáp ứng?
Triệu Tử Văn vẫn rất say sưa bảo:
– Mã Trí Viễn, Mã …. Quả thật là khá giống.
– Đúng thế, Hạ Văn, ngươi không phải tự cho là tài học bất phàm sao? Vậy ngươi bình luận mưu lược của bọn ta xem nào.
Hai tài tử vừa nói ra mưu lược vừa rồi đắc ý dạt dào nói.
“Chết mất, các ngươi muốn tìm mắng thì được rồi. Nào!” Triệu Tử Văn vốn chỉ khó chịu về đám tài tử thối tha. Giờ bọn họ lại tìm tới tận cửa, cũng không trách được mình, chỉ vào tài tử đang đắc ý dào dạt, lạnh lùng cười nói:
– Cái gì mà gọi là “để đối ngoại trước hết phải an nội”? Ta cho rằng Đại Kinh chúng ta nên trước là diệt Tây Lương, sau mới ngăn cản đại quân của dân tộc Hung Nô. Câu đó ngươi nói phải không?
Vị tài tử đắc ý, khẽ phất cây quạt nhỏ, cười nói:
– Đúng là ta nói. Tây Lương vốn bị Hung Nô tiêu diệt, đến năm ngoái mới phục quốc. Mục tiêu kế tiếp của bọn họ có lẽ là Đại Kinh chúng ta. Cho nên phải nhân lúc bọn họ lập quốc còn chưa vững vàng, diệt trừ bọn họ trước. Nguồn: http://thegioitruyen.com
– Đánh rắm cái con mẹ ngươi ấy!
Triệu Tử Văn trực tiếp chửi vốn, úp cả sọt vào đầu gã tài tử có hình thức khá thanh tú kia.
Tài tử thanh tú kia làm sao ngờ được thư đồng này lại thô lỗ như vậy, tức giận mặt trắng đỏ bừng, hai vai cũng run lên bần bật, chỉ vào hắn, lắp bắp:
– Ngươi….
– Đúng là rắm chó đánh cũng không kêu. Ngươi chẳng lẽ không có nghe gã tài tử vừa rồi kia bảo là Đại Kinh giờ đang yếu sức hay sao? Đại Kinh bây giờ ốc còn không mang nổi mình ốc, lấy cái gì mà “để đối ngoại trước hết phải an nội”? Tây Lương với chúng ta đều là nước nhỏ ở Trung Nguyên. Còn dân tộc Hung Nô là ngoại tộc. Diệt Tây Lương thì sẽ chỉ làm cho người nhà đau kẻ thù sướng. Ngươi lại to mồm quàng quạc ra là diệt Tây Lương. Ngươi cũng không khác gì cái giống bán nước bán dân cả.
Vị tài tử thanh tú nghe xong sắc mặt hết xanh lại trắng, suýt nữa thì ngất xỉu ngã lăn ra đất.
Triệu Tử Văn lại mắng tiếp:
– Sau khi Tây Lương diệt vong rồi, dân tộc Hung Nô có thể tiến thẳng xông vào. Con mẹ nó ngươi không biết thế nào gọi là môi hở thì răng lạnh à? Ngươi thật sự là uổng phí cả mười năm đọc sách.
– A…..
Triệu Tử Văn thanh âm vang vọng, con mắt lấp loáng sáng lạnh, trong vẻ uy vũ lại lộ ra sự bá đạo, từng chữ từng lời mắng mỏ vỗ mặt vị tài tử thanh tú. Anh chàng này mất hết cả mặt mũi rốt cuộc chịu không nổi ngồi phịch xuống đất than dài.
Home » Story » siêu cấp thư đồng » Chương 168: Để đối ngoại trước hết phải an nội