Nhưng xem hệ thống, thấy đủ nhiều liền đến thăm dò một lát.
Trong khi đó Đại Hắc Tử thì tốt rồi.
Thu vào hơn trăm đầu Xích Mao Phong trong tầm mắt, Đại Hắc Tử xem lại mình có gì.
Một cây nỏ, một quyển công pháp.
Quyển công pháp mình chưa học xong, bây giờ chỉ có tác dụng đi chùi.
Còn cây nỏ.
Bất quá, không có cung tiễn.
Ách!
Cung tiễn đã sử dụng hết sạch.
Đại Hắc Tử bất đắc dĩ cười lạnh một tiếng, chỉ còn cách dựa vào hai bàn tay mình mà thôi.
Còn có thể sử dụng tới hoả quang cầu, nó cũng không biết nên gọi là chiêu thức gì.
Hoặc là trình độ ám sát thượng thừa, song quyền bổ nát.
Nghĩ tới đây, Xích Mao Phong cũng là bay tới, bên trên phía trước, lực chú ý đều nghẹn lại một địa phương.
Chính là mặt đất thấm máu Lý Thanh.
Nhưng tụi nó vẫn là không thích ăn đất xốp.
Đại Hắc Tử nhận ra, đành phải tấn công trước.
Thôi được rồi, để đại gia một lần đem toàn bộ rửa sạch.
Xích Mao Phong đều vô thần nhìn qua, không để ý tới Đại Hắc Tử.
Mặt có chút đen lên, Đại Hắc Tử mọc ra song quyền nắm chặt, xông tới phía trước, lúc này một đạo hắc quyền bắn ngang, có vẻ thê thương.
Một đầu Xích Mao Phong bị đánh bay, mấy cái khác tự nhiên xúm lại.
Đại Hắc Tử bị đâm trúng, dù không bị trúng độc, nhưng đau nhức, thế là lăn lộn mấy vòng ngã xuống đất, nghiền ép bụi đất vẩy ra, chính nó kinh ngạc nhìn thân thể mình cũng nhẹ nhàng toát ra khói xám.
Cái đậu xanh, vậy mà tụi nó có thể tổn thương mình.
Xích Mao Phong vốn là yêu vật, coi như âm dương chi vật, có thể tác động tới phi nhân dạng.
Phi nhân dạng bao gồm động thực vật, cũng tính ma quỷ vật, cũng tính Đại Hắc Tử.
Lần đầu tiên, trong “nhân sinh” thụ thương, Đại Hắc Tử không khỏi nhớ Lý Thanh mà cười lạnh, kèo này chơi khó nha.
Xích Mao Phong số lượng đông hơn, thực lực cũng là mạnh hơn so với lần trước.
Bị đánh động, bầy đàn tụi nó nhao nhao tìm tới Đại Hắc Tử.
Mặt khác, ưu điểm của Xích Mao Phong chính là không hề biết mệt mỏi, đánh nhau vài hiệp, chính Đại Hắc Tử ôm lấy phần mình thua thiệt.
Đại Hắc Tử bay lùi lại, một viên hoả cầu đen sì bắn trúng một đầu Xích Mao Phong, liệt hoả thiêu rụi, hai giây sau đó Xích Mao Phong đánh rơi Tinh Huyết Độc Nhãn, ngoài ra còn có một đạo hồn phách lượn lờ bay lên.
Đạo hồn phách trông như Xích Mao Phong nhân bản, có hơi mờ ảo.
Đại Hắc Tử nhận ra điều gì, tròng mắt xoay chuyển, hoá thành một đạo huyễn ảnh bay vọt tới.
Đằng trước mọc ra đồ vật hình phễu, đem Xích Mao Phong hoảng sợ định chạy đi kéo vào, tại hai hàng quỷ nha bị nuốt chửng.
Đại Hắc Tử liếm mép, rốt cuộc đã tìm ra chìa khoá cân bằng giữa mình với Xích Mao Phong.
Bởi vì… Lúc này nó đã thăng cấp.
Chính là cấp 3.
Đại Hắc Tử mạnh lên trông thấy, hai tay dang rộng, một lúc ném hai viên hoả pháo, một trong hai viên bắn trượt vào không khí, nhưng viên còn lại chính là một lúc bạo tạc ba đầu Xích Mao Phong.
Lại có thêm ba đạo hồn phách.
Đại Hắc Tử nhanh chóng tiếp cận, hấp thu hồn phách.
Vừa tránh né công kích những đầu Xích Mao Phong khác.
Hắc quang hoả cầu liên tiếp xông ra, liên tiếp phát nổ, Xích Mao Phong không ngừng bị đánh rơi.
Đại Hắc Tử hăng hái nhặt hồn phách.
Chiến trận cứ như vậy nối tiếp, không có gì thay đổi, trên mặt Đại Hắc Tử đều là đắc ý.
Xích Mao Phong dựa vào số lượng đông đảo, khí thế hùng mạnh không giảm, Đại Hắc Tử lại coi như chưa thể chiếm thượng phong.
Nhưng không thể nói trước, cái này còn nhìn vào kiên trì, mỗi lần nhặt hồn phách Đại Hắc Tử không những tăng năng lực mà còn dưỡng thương, một công đôi chuyện.
Năng lực ở đây là tốc độ cùng sức mạnh, hoả cầu đốt cháy càng trở nên khó lường.
Âm hoả trong giao tranh giận đốt, trên núi đã lạnh tới không tưởng, mặt đất bám sương.
Âm hoả gây sát thương, nhưng lại có thể khiến Xích Mao Phong chịu ảnh hưởng lân cận động tác chậm lại.
Từ phía xa, Xích Mao Phong lại sắp kéo đến, xem ra chính là viện binh.
Đại Hắc Tử xe nhẹ đường quen, sử dụng hoả công, lại siêu việt bay lên hoả cầu mà đón đường, Xích Mao Phong vừa chết nó liền lập tức ăn hồn phách.
Trải qua hơn bốn mươi đạo hồn phách của yêu vật, Đại Hắc Tử no căng bụng, sau đó đánh ợ một cái, tạo thành thăng cấp.
Đại Hắc Tử cấp 4.