– ” không đến nỗi bị đánh chết đâu. Chúng ta bị cướp bởi Đường Lược, điều này không thể trách chúng ta được. Đây là một đại nhân vật quá lớn mà chúng ta không thể chạm vào, bà chủ sẽ hiểu cho chúng ta “
Lời nói này khiến hai tên đàn em cảm thấy yên tâm hơn. Tên mặt sẹo lại nhìn cỗ xe ngựa, hắn bước lại gần kiểm tra một lượt, khẽ gật gù.
– ” ừm… còn may mắn chán. Cỗ xe bị đạp xuống ruộng bùn nên còn nguyên vẹn, chứ mà rơi chỗ khác thì bể tan rồi. Vẫn là chưa bị thiệt hại gì nhiều, vẫn về nói chuyện với bà chủ được. Chúng ta kéo nó lên bờ thôi “
Thế là cả ba lên hỳ hục, kẻ kéo kẻ đẩy để lôi được cỗ xe ngựa lên bờ. Liền sau đó một tên chạy đi tìm ngựa. Khi dắt được ngựa về, bọn chúng lại leo lên cỗ xe ngựa mà chạy về trấn, tâm trạng lo lắng. Cỗ xe ngựa đầy bùn cùng ba tên cũng đầy bùn chạy trên đường trấn thu hút sự tò mò của người qua đường, trông vô cùng bẩn thỉu. Bọn chúng đánh xe vòng cửa sau của kỹ viện Thiên Thai mà vào trong, xem ra đây chính là nơi đến của bọn chúng. Rốt cuộc bà chủ kỹ viện nhìn trúng Thu nhi hai năm trước mà si mê, quyết tâm chiếm hữu, có lẽ vì lý do gì đó mà bây giờ cho người đi bắt cóc về. Từ lúc cho thuộc hạ đi hành động, bà ta luôn nôn nóng chờ đợi. Khi bọn thuộc hạ về tới nơi thì bà ta vui mừng lập tức chạy ra, thế nhưng nhìn thấy cảnh tượng thì tắt hẳn nụ cười. Cỗ xe ngựa và ba tên thuộc hạ thì lấm lem bùn đất khiến mụ tú bà cảm thấy kinh tởm, nhưng đây không phải là trọng điểm. Mụ ta đến gần cỗ xe ngựa mà nhìn vào. Rèm cửa thì bị xé mất mà bên trong thì chẳng thấy ai, không cần nói cũng biết đã hỏng chuyện. Thu nhi là mỹ nữ xinh đẹp hiếm có khiến mụ tú hao tâm tổn ý để tìm cách mang về, thế nên việc thất bại khiến mụ tú bà điên tiết. Mụ quay sang nhìn bọn thuộc hạ, đôi mắt trợn trừng nổi đầy gân máu mà gầm lên.
– ” ĐÂU RỒI? NGƯỜI CỦA TA ĐÂU RỒI LŨ ĂN HẠI…”
Tiếng gầm khủng khiếp tưởng chừng cả kỹ viện đều nghe thấy hết cả, thật rùng rợn. Cả ba tên bắt cóc đều giật nảy mình, tuy đã đoán trước được tình huống nhưng cũng không khỏi không hoảng sợ. Tên mặt sẹo lúc này ngập ngừng nói.
– ” người thì đã bắt được, nhưng đem về giữa đường thì bị Đường Lược cướp mất rồi “
Mụ tú bà đang phùng mang trợn má tựa như muốn giết người lắm rồi, thế nhưng vừa nghe thấy cái tên Đường Lược thì đã giật nảy mình, từ tức giận chuyển sang hoảng hốt. Mụ ta nheo mắt nhìn vào mặt tên mặt sẹo mà hỏi, lời nói đầy nghi hoặc.
– ” ngươi chắc chắn đó là Đường Lược? Không phải nhìn nhầm ai đấy chứ?”
Xem ra chuyện Đường Lược xen vào là chuyện khá vô lý, và ông ta cũng không phải là người dễ chạm vào. Tên mặt sẹo lúc này khẽ gật đầu mà nói.
– ” người đàn ông khoảng 60 tuổi, tóc muối tiêu nửa đen nửa trắng, dáng cao khỏe chính là Đường Lược. Người hộ vệ tầm 30 tuổi, lùn và mập, nước da ngâm đen chính là Trần Tuấn, hộ vệ riêng của ông ta, nhầm lẫn làm sao được?”
Nói đến đây liền đưa đôi tay ra trước, đoạn vén tay áo lên lộ rõ vết bầm tím sưng tấy cả hai tay mà méo mặt.
– ” đây, đôi tay này vì chặn một cước của võ sư Trần mà ra nông nỗi này. Nếu như không phải vì ông ấy nương chân thì giờ đây tôi đã chết ngoài ruộng rồi, liệu có thể quay về trình báo với bà chủ nữa không?”
Lời nói vừa dứt, hai tên đàn em cũng bước lên, tay chỉ vào một bên mặt sưng vù của mình mà nói.
– ” cái mặt này là bị ăn tát của ông ta, chúng tôi tuyệt không dám bịa chuyện lừa dối bà chủ, xin bà chủ hãy tin chúng tôi “
Mụ tú bà nhăn nhó suy tư. “Theo miêu tả thì đúng là Đường Lược và hộ vệ của ông ta, thêm nữa tên mặt sẹo là một võ trung nên hắn đánh giá võ công tên hộ vệ ấy chắc không sai được , không lẽ thật sự là Đường Lược sao?” . Nghĩ đến đây, mụ tú khẽ phẩy tay một cái, tên mặt sẹo và đàn em hiểu ý liền lặng lẽ bỏ đi vào trong. Mụ tú vẫn còn suy tư lắm, bước vài bước vô thức vào góc tường, bàn tay run rẩy đưa lên miệng cắn móng tay, miệng run run lẩm bẩm một mình.
– ” nếu… nếu thật sự là Đường Lược, vậy tại sao ông ta lại can thiệp vào chuyện này? Không lẽ nữ nhân đó và ông ta có quan hệ gì đó, và ta đã vô tình đắc tội ông ta?”
Nói đến đây thì lại run bắn người lên. Ở cái đất Giao Chỉ thuộc võ giới này, nhìn bên ngoài thì có vẻ bình yên nhưng thực chất đang loạn năm sứ quân. Tiết độ sứ Độc Cô Tởm không quản lý được hết, các thế lực nổi lên cát cứ năm nơi, mà trấn này chính là địa bàn của Đường Lược. Sứ quân yếu nhất và tách biệt nhất là của Trịnh Võ Quyết ở trấn Đào Hoa, nắm giữ 300 gia binh. Cái trấn biệt lập và nhỏ bé nhất ấy vốn không nằm vào mắt của người Hán, chính là không ai thèm đến để tranh giành. Nhưng ở Cổ Loa thành thì khác, nơi và địa thế lẫn dân số chỉ thua kém mỗi Đại La thành. Đường Lược nắm giữ Cổ Loa cùng Tống Thủy nắm giữ Phong Châu, mỗi người đều nuôi trong trướng 3000 gia binh . Tuy gọi là gia binh nhưng thực chất so với 3000 quân chính quy ở Đại La đều không hề khác biệt, nói cho vuông thì Độc Cô Tởm chỉ hơn Đường Lược và Tống Thủy ở cái chức “tiết độ sứ” mà thôi. Ở Cổ Loa thành này, Đường Lược về lý mà nói chỉ là một phú thương, nhưng kẻ có quyền lực thực sự ở đây chính là ông ta. Mụ tú bà xem ra không may mắn đã chọc giận bá chủ của Cổ Loa thành rồi.