Phó tổng nhìn thoáng qua đống văn kiện chồng chất như núi trên bàn cô, gật đầu: “Cô đừng làm những thứ này, đến văn phòng của tôi đi.. Làm trợ lý của tôi. Lát nữa tôi tự mình dạy cô một ít về chứng khoán.”
“Thật sao?”
Ôn Hủ Hủ nghe vậy hai mắt sáng lên.
Cô thực sự quan tâm đ ến tài chính. Năm đó cô là học sinh số một được giới thiệu, ngay cả các giáo viên trong trường cũng nói rằng cô là hạt giống tài chính thiên phú.
Ôn Hủ Hủ vui vẻ dọn vào văn phòng phó tổng. Hơn nữa bắt đầu từ lúc này, cô sẽ nghiêm túc hơn, chuyên tâm đi theo phó tổng này học tập tri thức chứng khoán.
Ngay cả buổi trưa sau khi tan tầm, ra ngoài ăn cơm. Hai người đều cùng đi căn tin công ty.
“Cậu nói cái gì? Cô ta trở thành trợ lý phó tổng?”
Lúc Hoắc Tư Tước ở trên lầu vừa mới gặp xong một khách hàng trở về thì nghe được tin tức này. Cũng không nhìn ra tâm tình của hắn, nhưng giọng điệu rõ ràng không tốt lắm.
Lâm Tử Dương lập tức giải thích: “Hẳn là phó tổng rất hâm mộ tài năng của cô ấy. Như ngài đã nói, cô ấy hiểu rất rõ điều này, cho nên cô ấy làm trợ lý cho anh ta cũng là bình thường.”
“Vậy sao?”
Vừa nói xong, người đàn ông này lại mở miệng cười lạnh một tiếng.
Sự mỉa mai thấy rõ!
Lâm Tử Dương không nói gì, mắt thấy cũng tới giờ cơm định để cho khách sạn đưa đồ ăn tới cho công ty tổng giám đốc.
Nhưng ngay khi anh ta lấy điện thoại ra, bên ngoài văn phòng không hoàn toàn đóng kín, lại loáng thoáng truyền đến tiếng nói chuyện của các nhân viên văn phòng.
“Người phụ nữ vừa rồi phó tổng giám đốc bộ phận kinh doanh dẫn tới, chính là trợ lý mới tuyển của anh ta?”
“Đúng vậy, anh xem anh ta đối xử với cô gái đó rất tốt đúng không? Còn tự mình gắp thức ăn cho cô ta nữa.”
“Còn phải nói, cô gái này trúng lớn rồi. Vừa đến đã được một lãnh đạo ưu ái như vậy, tôi thấy cô ta sau này sẽ thăng chức rất nhanh ở Hoắc thị đó.”