Mà Tần Nhâm Thành thì vẫn luôn ẩn nấp trong bóng tối tìm kiếm tội chứng.
Thế lực của Phó Minh Nam thật sự quá mạnh, khó có thể lay động được, muốn nhổ sạch tận gốc thì bắt buộc phải chuẩn bị vẹn toàn, nếu không sẽ bị Phó Minh Nam căn ngược lại một cái.
“Nơi này là nhà họ Quý, cậu đừng có mà láo xược! Đừng thấy tôi là phụ nữ, thủ đoạn của tôi không yếu hơn bất cứ tên đàn ông nào. Đấu với tôi, cậu sẽ phải chịu thiệt đó!”
“Yên tâm, tôi không có ác ý gì với bà, cho dù biết Ảnh Họa Bì còn sống thì tôi cũng không quan tâm đến. Động tĩnh mấy tháng nay của bà ở Hắc Đạo tôi đều biết đến, tôi đoán mục đích của bà rất đơn giản chính là muốn diệt trừ Phó Minh Nam. Tôi rất vui với chuyện này, sẽ không làm khó đâu.”
“Vậy cậu tới đây làm gì, lại còn mang mặt nạ của chồng tôi!”
“Bởi vì…tôi tới để mượn một người.”
Phó Thiết Ảnh cực kỳ âm trầm nói.
Rõ ràng đang giữa thanh thiên bạch nhật, bên ngoài ánh nắng ấm áp, nhưng…Quý Thiên Kim lại thấy cực kỳ lạnh lẽo.
Một trận lạnh lếo từ lòng bàn chân xuyên tới tận đỉnh đầu, khiến bà ta cóng tới mức không dời nổi bước chân.
Tên đời sau này rất mạnh, còn mạnh hơn cả Cố Thành Trung.
Cố Thành Trung như mãnh thú, mà anh ta thì lại giống dã thú, có thể không chút nhân tính mà nói, ánh sáng trong mắt khi nhìn người khác của anh ta đều tràn ngập vẻ chán ghét dữ tợn.
“Ai?”
“Phó Minh Diệp! Bố con bé đưa người của tôi đi mất, đến nay vẫn không chịu lộ mặt, tôi chỉ có thể ra nước cờ này thôi. Phiền bà giúp tôi nói với anh †a, ngày mai chúng tôi đổi người, nếu không…con gái của anh ta sẽ tan xương nát thịt!”
“Cậu dám!”
Quý Thiên Kim sốt ruột nói.
“Bà thử xem tôi dám hay không!”