Đại bá Khấu Tranh đã lên tiếng thì Khấu Văn Lam biết việc bất khả kháng, đành bất đắc dĩ.
Khấu Văn Lam ngoắc ba người Miêu Nghị đến triệu vào nhà.
Trong đình mái cong, Khấu Văn Lam không biết nên nói thế nào với ba người.
Nhìn bộ dạng của Khấu Văn Lam là ba người Miêu Nghị thấy không may.
Quả nhiên Khấu Văn Lam cười khổ nói:
– Lần này ta nuốt lời, đại bá cai quản công việc gia tộc ta đích thân ra mặt nhưng Doanh gia vẫn không chịu cho các ngươi đi theo ta, là ta xin lỗi mọi người.
Bà nội nó! Miêu Nghị chửi thầm.
Mộ Dung Tinh Hoa nhíu mày, không nói gì.
Mặt Từ Đường Nhiên thành khổ qua:
– Đại thống lĩnh, chắc không phải Doanh gia muốn công báo thù riêng đối phó chúng ta đi?
Tiểu tử này rất tiếc mạng.
Khấu Văn Lam vẫy khăn tay:
– Nghĩ nhiều rồi, Doanh gia không đến mức làm chuyện mất danh giá đó. Các ngươi dù sao mới được Thiên Đế phong thưởng, Doanh gia không dám đánh mặt Thiên Đế. Hơn nữa Khấu gia sẽ không bạc đãi người bán mạng cho mình, sẽ không bỏ lại các ngươi, chắc chắn sẽ giải quyết cho các ngươi. Nếu Doanh gia thật sự dám làm như vậy thì các ngươi tùy thời liên lạc với ta, Khấu gia sẽ có cách kiềm chế Doanh gia. Cùng lắm đưa lên tới trước mặt Thiên Đế, để xem Doanh gia làm sao, không chừng lúc đó có thể thông qua Thiên Đình trực tiếp điều các ngươi vào tay ta.
Đây là phụ thân của gã nói cho gã biết, nếu không có năng lực giải quyết phần sau thì ai còn dám bán mạng cho Khấu gia?
Nghe thế ba người thở phào.
Khấu Văn Lam cho mỗi người một trữ vật giới chỉ, Mộ Dung Tinh Hoa cũng có phần. Ba người ngó nhau, mỗi người được một ngàn vạn viên Tiên Nguyên đan, rõ ràng đây là tiền chia tay.
Sau khi rời khỏi phủ đại thống lĩnh, Từ Đường Nhiên đứng trên bậc thang thở dài:
– Mộng đẹp thăng quan đại thống lĩnh đã tan tành, uổng công vui mừng. Không biết sẽ là tên sát thiên đao nào ngồi vào vị trí đại thống lĩnh, không biết có dễ hầu không.
Miêu Nghị khẽ thở dài:
– Chỉ sợ cuộc sống sau này khó khăn, sẽ có người hiểu ý cấp trên cố ý gây khó dễ cho chúng ta. Khấu gia còn có thể can thiệp vào điều động nhân sự bên này được sao? Vì chút chuyện này mà tấu lên trên?
Mộ Dung Tinh Hoa nói:
– Được rồi, đừng lải nhải nữa, giữ được mạng sống đã là may!
Từ Đường Nhiên nhìn Mộ Dung Tinh Hoa, mắt sáng rực. Từ Đường Nhiên nghĩ nếu nữ nhân này thành phu nhân của Tào Vạn Tường thì sau này sẽ sống thoải mái.
Hôm sau, Khấu Văn Lam giao tiếp xong chính thức rời chức từ biệt. Bích Nguyệt Phu Nhân cho gã mặt mũi, triệu tập tất cả thiên binh thiên tướng không làm việc tập hợp bên ngoài cửa đông, nàng đích thân đưa tiễn, cảnh tượng long trọng rầm rộ.
Khấu Văn Lam trò chuyện khách sáo với Bích Nguyệt Phu Nhân vài câu rồi chắp tay chào từ giữ mọi người, dẫn muội muội cùng mấy hộ vệ tùy tùng Bích Nguyệt Phu Nhân phái ra hộ tống bay vọt lên trời cao.
Phạm vi Thiên Đình cai quản to lớn, cộng thêm nơi này không phải thế lực của Khấu gia, nếu không có việc gì thì đời này Khấu Văn Lam cũng khó trở lại.
Nhìn theo đám người Khấu Văn Lam biến mất trên bầu trời, Bích Nguyệt Phu Nhân đứng đằng trước nhất đột nhiên hất váy xoay người đối mặt mọi người, ánh mắt nặng nề quét qua, cuối cùng ngừng lại trên người Miêu Nghị.
Bích Nguyệt Phu Nhân thi pháp cao giọng quát:
– Ngưu Hữu Đức thống lĩnh khu tây thành tiến lên nghe phong!
Lời thốt ra, mấy ngàn người có mặt ngây ngẩn, chuyện gì đây?
Mộ Dung Tinh Hoa, Từ Đường Nhiên hết hồn, lo lắng nhìn Miêu Nghị.