Phí Chi Đồ biến sắc, khẩn trương.
– Không có gì đáng ngại.
Dương Khai mỉm cười:
– Chẳng qua là bị phong ấn thánh nguyên, bị chút ít nổi khổ của da thịt thôi.
– Hù chết lão tử! Phí Chi Đồ thở phào một hơi, ngẫm nghĩ một lát rồi nói:
– Ừ, gã để lại thân thể này của ta còn hữu dụng, đương nhiên sẽ không bị hủy căn cơ của ta.
– Thương thế nhỏ thôi, Phí tiền bối không cần lo lắng.
Tiểu sư tỷ, loại linh đan nào thích hợp dùng cho ông ta bây giờ? Dương Khai quay đầu lại nhìn về Hạ Ngưng Thường.
Hạ Ngưng Thường không nói một lời lấy ra một cái bình ngọc từ trong nhẫn không gian của mình, đưa cho Dương Khai.
Dương Khai nhận lấy, mở ra nắp bình, đổ ra một viên đan dược màu đỏ sậm từ bên trong.
Phí Chi Đồ nhìn cũng không nhìn, trực tiếp đoạt lại, nhét vào trong miệng.
Trong khoảnh khắc, tròng mắt của ông ta trợn tròn, kinh hô một tiếng:
– Đây là…
Lời còn chưa dứt, ông ta lập tức khoanh chân ngồi ở trên đài cao, thầm vận huyền công, hóa giải dược hiệu.
Trong thời gian cực ngắn, trong cơ thể Phí Chi Đồ truyền đến dao động năng lượng nồng đậm.
Còn những thương thế bên ngoài cơ thể cũng lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được đang khôi phục lành bệnh.
Ngụy Cổ Xương cùng Đổng Huyên Nhi nhìn nhau, đều âm thầm kinh hãi.
Bọn họ làm gì còn không nhìn ra, linh đan mà Hạ Ngưng Thường vừa rồi lấy ra tuyệt đối là đan dược Hư cấp trở lên, thậm chí có thể là Hư cấp thượng phẩm đan, nếu không dược hiệu không có khả năng rõ rệt như vậy.
Một viên Hư cấp thượng phẩm đan, nói cầm thì cầm ra, Ngụy Cổ Xương không khỏi động dung.
– Đa tạ đệ muội! Ngụy Cổ Xương ngưng trọng cung tay, cùng với Đổng Huyên Nhi nói lời cảm ơn.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Ngưng Thường hơi ửng đỏ một cái chớp mắt, nhìn xem Dương Khai, hé miệng nói:
– Vị sư huynh này khách khí rồi, Phí tiền bối là ân nhân của sư đệ, chính là ân nhân của chúng ta, một viên linh đan nhỏ nhoi, không coi vào đâu.
– Dương huynh, hảo phúc khí a! Ngụy Cổ Xương hướng về phía Dương Khai một trận tễ mi lộng nhãn, hơi có ý hâm mộ hắn quanh người đầy mỹ nhân.
– Bắt hai nữ nhân kia lại cho ta, các nàng là của bổn tọa! Phương Phong Kỳ bỗng nhiên hô to một tiếng.
Trước tiên chưa nói đến dung mạo xinh đẹp của Tô Nhan cùng Hạ Ngưng Thường khiến gã mơ ước vạn phần, chỉ nói Hạ Ngưng Thường thuận tay lấy ra linh đan cũng làm cho gã đỏ mắt.
Trên U Ám Tinh, Hư cấp thượng phẩm đan cực kỳ hiếm có.
Cho nên gã không kịp chờ đợi muốn bắt người cướp của tới tay đối với hai người Tô Nhan cùng Hạ Ngưng Thường.
Chỉ cần người tới tay, như vậy những thứ bên trong nhẫn không gian của nàng ta sẽ thành của mình.
Dương Khai lạnh lùng liếc gã một cái, ánh mắt sắc như đao, ánh mắt lạnh như băng.
Phương Phong Kỳ không biết từ đâu máy động trong lòng, không khỏi sinh ra một loại cảm giác kinh sợ.
Dường như đối phương có thể tạo thành uy hiếp trên sinh mạng cho mình.
– 30 hơi thở đã đến! Đúng lúc này, Tiền Thông bỗng nhiên mở mắt, lạnh lùng quét hướng bốn phía, thản nhiên nói:
– Nếu đám người bọn ngươi không muốn tự vận, vậy thì để lão phu tặng các ngươi lên đường! Dứt lời, uy thế kinh người bỗng nhiên bính phát, hội tụ thành một cỗ lực lượng mắt thường có thể thấy được, điên cuồng đẩy tới qua phía trước.
Vực tràng! Thuộc loại vực tràng của Hư Vương Cảnh! Hơn mười tên Ảnh Nguyệt Điện phản đồ cả kinh thất sắc, rối rít thi triển ra thế tràng của bản thân tăng thêm ngăn cản.
Nhưng thế tràng của bọn họ trước mặt vực tràng của Tiền Thông lại buồn cười giống như lấy trứng chọi đá vậy, căn bản không có thể cung cấp bất kỳ phòng vệ nào đã rối rít vỡ nát.
Trong chớp mắt, hơn mười vị cường giả Phản Hư Cảnh rối rít đẫm máu thụt lùi, sắc mặt tái nhợt.
Vực tràng cường đại bao phủ bọn họ, bên trong đó có gió bắt đầu khởi động.
Đó là lực lượng độc hữu thuộc về trong vực tràng của Tiền Thông! Gió có thể hội tụ thành mũi nhọn, bắt đầu tứ ngược.
Tiếng kêu thảm thiết truyền ra, liên tiếp mười mấy tên Phản Hư Cảnh bị vực tràng bao phủ giống như thừa nhận hình phạt nghiệt ngã nhất trên đời.
Từng đạo phong nhận như tơ nhện điên cuồng cắt da thịt bọn họ, cắt khắp cả người bọn họ thành máu tươi, máu thịt bầy nhầy.
– Hư Vương Cảnh! Mọi người đều hoảng sợ kêu lên.
Phương Phong Kỳ lại thiếu chút nữa trừng mắt rớt con ngươi, tay chân run rẩy nhìn Tiền Thông tức giận, sâu trong nội tâm một mảnh lạnh như băng.
Vốn chỉ là lời nói đùa, không nghĩ tới một lời thành sấm, Tiền Thông đúng thật là Hư Vương Cảnh!
– Đại trưởng lão tha mạng, ta biết sai rồi!
– Đại trưởng lão tha mạng a! Giống như cảnh tượng ngoài Thiên Vận Thành trước đó, sau khi những phản đồ này đã nhận ra Tiền Thông mạnh mẽ và không thể ngăn cản, rối rít cầu xin tha thứ.
Cũng có tên thậm chí không để ý liêm sỉ, quỳ sụp xuống đất, khấu đầu xuống đất, dập đầu đầy máu tươi, chỉ cầu có thể đánh động lòng trắc ẩn của Tiền Thông thì trốn khỏi một kiếp.
Vẻ mặt của Tiền Thông lạnh lùng, bất vi sở động, chỗ sâu nơi đôi mắt lại có vẻ đau thương.
Máu tươi vẩy ra, thịt nát tán loạn, hơn mười tên Ảnh Nguyệt Điện phản đồ trong thời gian ngắn ngủi 10 hơi thở bị cắt thương tích đầy mình.
Dường như mỗi một tên đang chịu lăng trì khốc hình, bị thiên đao vạn quả, chỉ còn lại có từng cổ một khung xương trắng hếu lưu lại tại chỗ. ngôn tình hay
Máu thịt trên xương cốt toàn bộ đều biến mất không thấy, ngũ tạng lục phủ cũng thay đổi thành phấn vụn.
– Hay! Giết hay lắm!
– Giết hay lắm, chớ để cho bọn họ chạy!
– Vì báo thù cho những đứa bé và nữ nhân của Thiên Vận Thành chết đi!
– Giết bọn họ! Đám người vây xem bỗng nhiên quát lên, ùa lên từ bốn phương tám hướng.
Trên mặt mỗi người đều hiện ra cừu hận khắc cốt minh tâm.
Mỗi người đều máu sôi trào, thánh nguyên vận chuyển, lấy ra vũ khí của mình, vận chuyển bí pháp, tế ra bí bảo, phát lên công kích về phía địch nhân còn sống.
Chỗ vị trí của Phương Phong Kỳ, phạm vi phương viên 30 trượng, trong khoảnh khắc bị tia sáng đủ màu che mất.
Ngay cả thiếu phụ xinh đẹp hầu hạ Phương Phong Kỳ trước đó, cũng không trốn khỏi đám người phẫn nộ vi ẩu.
Ả chỉ có Phản Hư lưỡng tầng cảnh tu vi cảnh giới, không kiên trì được đến thời gian ba hơi thở đã bị đánh vỡ hộ thân thánh nguyên, chết thảm tại chỗ.
Một đạo lưu quang phóng lên cao, cứng rắn mở một đường máu từ trong đám người, cấp tốc chạy ra ngoài.
Chính là Phương Phong Kỳ! Dù sao cũng là cường giả Phản Hư tam tầng cảnh, không dễ dàng chết như vậy.
Gã cũng không quay đầu lại, liều mạng thúc giục lực lượng bản thân, chỉ muốn mau trốn cách nơi này.
Tiền Thông bỗng nhiên biến thành Hư Vương Cảnh, gã lưu lại chẳng khác nào là tìm chết, tin tức này bất kể như thế nào phải bẩm báo cho bốn vị hộ pháp cùng giáo chủ.
Gã cảm giác được, Tiền Thông dường như cũng không có ý tứ truy kích mình, mà vẫn như cũ đứng ở nơi đó, không nhúc nhích.
Tuy rằng không rõ đối phương là khinh thường hay không muốn hạ thủ với mình, Phương Phong Kỳ lại mừng rỡ trong lòng, nghĩ đến có thể trốn khỏi một kiếp.
Đang vào lúc gã nghĩ như vậy, thấy hoa mắt, phía trước lại có một thanh niên bỗng nhiên ngăn lại đường đi của mình.