Phó Minh Tước nghe vậy liền trâm lặng một hồi lâu, uống từ ly này sang ly khác.
Dường như những lời này rất khó để mở miệng.
Bầu không khí trở nên vô cùng nặng nề. Cuối cùng Phó Minh Tước nhẹ nhàng lắc đầu mà không nói một lời nào. : Cố Thành Trung quay đầu lại nhìn Hứa Trúc Linh nói: “Em lên xe trước đợi anh, anh sẽ quay lại nhanh thôi.”
Hứa Trúc Linh hiểu rằng lời chuẩn bị nói tiếp theo không thích hợp để cô nghe.
Cô mặc dù rất lo lắng cho Châu Vũ nhưng cô biết bản thân cô không thể làm gì được. Vì vậy cô không ở lại đây quấy rầy thêm nữa.
Cô vừa rời đi Phó Minh Tước mới mở miệng nói khẽ.
“Tôi đích thực là muốn động vào cô †a, nhưng tôi lại không thể ngờ rằng cô †a lại chủ động đi theo tôi.”
“Châu Vũ tự nguyện sao?”
“Ừ, cô ta… là một người phụ nữ thông minh, rất giống với Gia Bảo lúc trước. Người lúc nào cũng bướng bỉnh, ai khuyên gì cũng không nghe. Chuyện này thật quá phức tạp. Anh… anh cứ yên lặng ở bên ngoài quan sát biến cố đi”
Phó Minh Tước nói mập mờ không rõ nhưng Cố Thành Trung cũng đoán được bảy tám phần. : “Anh thấy con người của Phó Thiết Ảnh như thế nào?”
“Tôi rất ít khi tiếp xúc với anh ta, nhưng đó không phải là người dễ thỏa thuận, kiểu người tàn nhẫn.”
“Tôi cảm giác được người em ruột này của tôi chỉ có hơn chứ không hề kém tôi.”
Cố Thành Trung giương môi lên làm lộ ra nụ cười vô cùng ý vị.
“Vì vậy anh đã gặp được một đối thủ mạnh rồi.”