Hà Đại Hoa nhìn Ninh Thư, “Hắn tỉnh lại sẽ giết ngươi.”
Ninh Thư chớp mắt nhìn Hà Đại Hoa, “Chẳng lẽ ta nói không đúng sao? Biểu ca là người đọc sách, đương nhiên hiểu rõ đạo lý này.”
Hà Đại Hoa ‘vù’ một phát mở quạt xếp ra, làm dáng phẩy phẩy, phiết miệng nhìn Ôn Như Họa trên giường.
Đại phu chỉ dùng một ít râu nhân sâm nấu thuốc, sau đó rót hết vào miệng Ôn Như Họa, dặn dò một vài việc cần chú ý rồi rời đi.
Hiện tại Hà Tiểu Hoa coi Ôn Như Họa như phu quân của mình mà hầu hạ, thay Ôn Như Họa lau mồ hôi lạnh trên trán, lau tay.
Cả người thẹn thùng không chịu nổi, tựa hồ được bao phủ trong hạnh phúc vậy.
Ninh Thư ngáp một cái, đảo mắt thấy Nguyệt Lan dựa vào khung cửa đã ngủ từ lúc nào rồi, nước miếng đều chảy ra.
Thần kinh nha đầu này cũng quá thô đi, Ninh Thư đẩy đẩy Nguyệt Lan, Nguyệt Lan lập tức mở mắt, nhìn Ninh Thư hỏi: “Tiểu thư, sao rồi?”
“Không chết được.” Ninh Thư nhàn nhạt nói.
Thấy tình hình Ôn Như Họa đã ổn định lại, thôn dân cũng đều rời đi, Hà Đại Hoa ngáp một cái nói Hà Tiểu Hoa về cùng, nhưng Hà Tiểu Hoa lại nói muốn lưu lại chiếu cố Ôn Như Họa.
Hà Đại Hoa liền tùy nàng, đi đến trước mặt Ninh Thư, nói: “Mỹ nhân, không nhìn ra ngươi nhìn dịu dàng yếu ớt như vậy, cư nhiên lại ra tay nặng như thế, bây giờ ta cũng có chút sợ ngươi rồi.”
Ninh Thư lập tức nặn ra hai giọt nước mắt nhỏ, áy náy không chịu được nói: “Là ta không cẩn thận thôi.”
“Kia cũng là hắn đáng đời, khuya khoắt khẳng định tới không phải làm chuyện tốt gì.” Hà Đại Hoa như một viên thịt lớn lăn đi rồi.
Ninh Thư quan sát Hà Tiểu Hoa đang bận bịu, hỏi nàng: “Tiểu Hoa, dường như biểu ca ta cũng không thích ngươi, cho dù hai người thành thân có thể sẽ không hạnh phúc đâu.”
“Lấy chồng theo chồng lấy chó theo chó, đến lúc hắn thuận lợi ở rễ nhà chúng ta, còn không phải do ta định đoạt, hơn nữa ta chỗ nào không xứng với hắn đây, từ từ dạy dỗ là được rồi.” Tựa hồ Hà Đại Hoa một chút cũng không lo lắng chuyện Ôn Như Họa không thích mình.
Chỉ cần thành thân, tự nhiên chuyện gì đều có thể giải quyết.
Ninh Thư: …
Nàng cứ như vậy gả Ôn Như Họa đi?!
Ninh Thư nhìn thoáng qua Ôn Như Họa chật vật trên giường, trong lòng thì thầm một tiếng A Di Đà Phật, sau đó dẫn Nguyệt Lan đi ngủ nướng.
“Tiểu thư, khi nào chúng ta mới có thể rời khỏi nơi này?” Trên mặt Nguyệt Lan mang theo phẫn nộ, “Tên kia cư nhiên nửa đêm lén lút vào lều của chúng ta, hắn muốn làm gì, hay có mưu đồ muốn gây rối tiểu thư, quả thực chính là súc sinh.”
Ninh Thư sờ sờ cái còi trước ngực, chỉ sợ Ôn Như Họa gia hỏa này muốn trộm cái còi của nàng, thuận tiện lại làm chuyện kia gì với nàng, dù sao cốt truyện chính là như thế, Ôn Như Họa cường bạo Mộc Yên La.