Anh nhìn xuống khuôn mặt của cô thật lâu, anh mới giơ tay lên, nhẹnhàng sờ xuống mấy sợi tóc rơi trên mặt của cô, lông mi của cô giậtgiật, anh lại cúi đầu, đến bên tai của cô, nhẹ nhàng mở miệng: “Sở Sở,mở mắt ra, nhìn tôi.”
Âm thanh của hắn, trầm thấp khàn khàn, trong phòng ngủ yên tĩnh vang lên, tản ra một cỗ hương vị say mê.
Cố Lan San chỉ cảm thấy bên tai một trận tê dại, mí mắt của cô càng đóng chặt hơn.
Thịnh Thế nhíu nhíu mày, nhìn cô không chịu nhìn mình, đột nhiên giatăng sức lực, hung hăng mà đẩy một phen. giọng nói mang theo kiên quyết: “Nhìn tôi.”
Lực đạo của anh bất ngờ đánh tới như vậy không phòng ngự, làm thân thể của cô run lên.
Thịnh Thế nhìn cô như cũ vẫn đang nhắm mắt, một lần rồi lại một lầntiếp tục động tác, để cho chính mình đầu tiên lui ra, lại hung hăng*dđlqđ* đi vào: “Mở mắt ra!”
Cố Lan San bị anh một vào một ra như vậy biến thành một loại giày vòkhông nói nên lời, giống như trái tim bị người khác hung hăng treo lênlại bị ném mạnh ra, cực kỳ khó chịu, để cho cô trong nháy mắt cảm giáchít thở không thông.
Tay của cô gắt gao nắm lấy ga giường bên dưới, lại nghe được âm thanh của anh bên tai cô, một lần nữa vang lên: “Có nhìn hay không?”
Anh một bên hỏi, một bên như vừa rồi, hung hăng mà đi ra một cái rồilại nhanh chóng tiến vào, so với vừa rồi lực đạo còn mạnh hơn, sắp làmcho cả người cô hồn bay phách tán, anh nhìn cô không có mở mắt, anh lạitiếp tục, đến lần thứ ba, lần thứ tư, Cố Lan San cảm thấy thân thể mìnhkhó chịu cùng không được tự nhiên,cô cuối cùng nhịn không được mà mởmắt, giọng nói yếu ớt: “Đừng…”
Động tác của Thịnh Thế trong phút chốc khi cô mở mắt ra mà chậm lại, tầm mắt anh cùng cô, đan vào nhau.
Cố Lan San mở mắt ra, liền rơi vào ánh mắt cuồn cuộn như sóng biển của Thịnh Thế.