– Sư huynh, cầu ngươi xuất thủ, cứu hắn đi!
Lạc Hoa Âm khóc lớn, lần lượt dập đầu:
– Dù sao cũng là ân sư của ngươi và ta!
Tịch Ứng Tình thần thái đờ đẫn, nhìn thiếu nữ dưới chân, thanh âm phảng phất từ trong đám mây truyền đến, có chút lạnh lùng đáng sợ:
– Sư muội, ân sư đối với ta có công ơn nuôi dưỡng, không phải vì huynh không muốn cứu, mà là không thể cứu. Cứu hắn, Huyền Thiên Thánh Tông ta chính là thảm họa diệt môn, bất luận ngươi ta hay là ân sư, hoặc là hàng vạn hàng nghìn đệ tử môn sinh Huyền Thiên Thánh Tông ta, hết thảy cũng hôi phi yên diệt.
– Hắn dù sao cũng là sư tôn của chúng ta a…
Lạc Hoa Âm ngửa đầu nhìn hắn, vẫn còn chưa từ bỏ ý định, si ngốc nói:
– Hắn coi ngươi như thân tử, đem chưởng giáo vị truyền cho ngươi, nói ngươi có hy vọng trở thành Thần nhân nhất, sư huynh, ngươi nhất định có nắm chắc cứu hắn có đúng hay không? Hắn sắp bị đánh chết…
– Không cứu.
Thanh âm của Tịch Ứng Tình càng thêm đạm mạc, phảng phất là thần minh ở ngoài Cửu Thiên mắt nhìn xuống con kiến hôi:
– Ân sư đem cơ nghiệp Huyền Thiên Thánh Tông giao cho ta, bởi vì lão nhân gia ông ta biết, ta ngồi lên chưởng giáo vị, liền trăm triệu lần không để cho Huyền Thiên Thánh Tông ở trong tay ta hủy diệt. Sư muội, ngươi vẫn là trở về đi thôi.
Lạc Hoa Âm tuyệt vọng, yên lặng đứng dậy, đột nhiên cười khanh khách không ngừng, hai mắt chảy xuống hai hàng huyết lệ:
– Sư huynh, ngươi rốt cuộc có cứu hay không?
– Không cứu.
Khắp cả người Tịch Ứng Tình thanh quang bao phủ, thấy không rõ diện mục, thản nhiên nói:
– Hơn nữa ngươi cũng không có thể đi cứu. Đối phương là Thái Huyền Thánh Tông, nhà đại thế lớn, không lúc nào là không tìm kiếm cơ hội thâu tóm Huyền Thiên Thánh Tông ta. Nếu đi, bọn họ sẽ có cớ quét ngang Huyền Thiên Thánh Tông ta, tiêu diệt hết cơ nghiệp mà ân sư lưu lại.
– Tốt, tốt!
Lạc Hoa Âm cười to, mái tóc đến eo đột nhiên hất lên, bay múa đầy trời, nghiến răng nghiến lợi nói: Text được lấy tại Truyện FULL
– Cơ nghiệp, cơ nghiệp, các ngươi chỉ hiểu được cơ nghiệp! Ngươi không ra tay, ta liền hủy diệt cơ nghiệp của ngươi, xem ngươi ra tay hay không!
Oanh!
Năm đạo kiếm khí phóng lên cao, Lạc Hoa Âm bay vào bên trong chứa nhiều linh sơn của Huyền Thiên Thánh Tông, kiếm khí quét ngang, Linh sơn rối rít sụp đổ, Lạc Hoa Âm nổi giận cùng trong tuyệt vọng kinh động các cường giả trong núi.
– Sư muội, ngươi điên rồi sao, vì sao hủy Linh sơn của ta?
Giang Nam thấy Thương Lạc Đạo Nhân nổi giận xông lên phía trước, ngăn cản Lạc Hoa Âm, hai đại cường giả giao thủ ngắn ngủn chốc lát, Thương Lạc Đạo Nhân kêu thảm một tiếng, một chân bị sinh sôi chặc đứt, nhìn một đạo kiếm khí hướng mình đâm rơi, tuyệt vọng kêu lên:
– Sư muội, ngươi thật muốn giết ta?
Lạc Hoa Âm do dự, một kiếm kia không có đâm xuống, một cước đá bay Thương Lạc Đạo Nhân.
– Sư huynh, ngươi còn không ra tay?
Nàng một kiếm san bằng một ngọn Linh sơn, ngẩng đầu kêu lên.
– Lạc sư muội điên rồi, mau mau ngăn cản nàng!
Cường giả bên trong linh sơn rối rít lao ra, các loại pháp bảo, các loại Thần Thông như mưa hướng Lạc Hoa Âm rơi đi, hướng những sư huynh đệ đồng môn vốn là cùng nàng quan hệ vô cùng tốt kia xuất thủ, muốn ngăn cản nàng bình định Huyền Thiên Thánh Tông.
Giang Nam không biết phải hình dung một màn trước mắt này như thế nào, chỉ cảm thấy đây là một tràng chiến đấu vô cùng thảm thiết, thực lực siêu nhiên của Lạc Hoa Âm bộc phát ra, giống như một pho tượng Thần Nữ trích lạc phàm trần, Sở Hướng Vô Địch, từng vị sư huynh sư đệ sư tỷ sư muội bị nàng quét rơi, đánh cho mình đầy thương tích, mỗi đả thương một người, nàng liền ngẩng đầu hướng Tông Chủ Phong gầm lên:
– Sư huynh, ngươi ra tay hay không?
Tịch Ứng Tình đứng ở trên đỉnh núi, yên lặng im lặng.