Bên ngoài Ngọc Thanh Điện, lúc này trừ Đạo Huyền chân nhan, Phổ Hoằng thượng nhân và Vân Dịch Lam, vẫn còn sáu người nữa, chính là thủ toạ sáu chi phái còn lại không kể Thông Thiên Phong, chẳng hiểu sao họ không tham gia vào chiến đoàn vừa rồi.
Đạo Huyền chân nhân nhìn thẳng từng người, gật đầu: “Các vị, xem ra cục thế đã nguy cấp lắm rồi, chuyện dự tính lúc ban đầu, đành phải nhờ các vị vậy!”.
Trong sáu thủ toạ, những người thuộc tầng lớp trẻ mới lên như Tề Hạo, đều hướng về Đạo Huyền chân nhân cung kính, chỉ có Điền Bất Dịch, Tăng Thúc Thường và Thuỷ Nguyệt đại sư ba người thần tình điềm đạm, sau khi nghe Đạo Huyền chân nhân phân phó, họ đã sớm biết là sẽ có chuyện này, chỉ riêng Điền Bất Dịch, nét mặt thoáng có chút khói mờ lướt qua.
Lập tức, sáu người hướng về Đạo Huyền chân nhân hành lễ, sau đó lần lượt bay lên, mà bay theo những hướng khác nhau, hình như trở về ngọn núi của chi nhánh mình. Chỉ có Điền Bất Dich không hiểu sao lại dừng lại, ngoảnh đầu liếc về phía Đạo Huyền chân nhân.
Đạo Huyền chân nhân hơi ngạc nhiên: “Điền sư đệ, sao vậy?”.
Điền Bất Dịch do dự, rồi hạ giọng nói: “Chưởng môn sư huynh, sau khi mở Thiên Cơ Ấn, lệ khí của Tru Tiên cổ kiếm rất mạnh, sức mạnh phản trấn ngược lại không thể đương cự nổi, huynh nhất định phải thận trọng, đừng…đừng tự cố gắng thái quá…”.
Đạo Huyền chân nhân trầm mặc giây lát, sắc mặt nghiêm trang, gật đầu đáp: “Điền sư đệ, hai chúng ta giao tình bấy nhiêu năm, tâm ý của đệ ta hiểu rõ lắm. Nhưng đệ yên tâm, cho dù xảy ra chuyện gì, vì chúng sinh trong thiên hạ, chúng ta cũng không nên lo nhiều đến thế!”.
Điền Bất Dịch cơ mặt giần giật, nhưng rốt cục không nói thêm gì nữa, lão ngắm gương mặt Đạo Huyền chân nhân, gật gật đầu, tụ bào khẽ phất, ánh trắng ánh vàng giao hiện, đẩy lão vút cao, bay lên trời, hướng Đại Trúc Phong mà tới.
* * * * * *
Ngọn núi phía trước văng vẳng truyền tới tiếng giao đấu kịch liệt, lan đến hậu sơn Thông Thiên Phong đã biến thành khó nghe, loãng dần đi, tiếng chim hót u ẩn, nơi này phảng phất như một thế giới khác. Điểm tương đồng duy nhất là cho dù nơi này tĩnh mịch như vậy, vẫn có ánh đao ánh kiếm, váng vất mùi huyết tanh.
Trảm Long Kiếm nhấp nháy sáng, thứ ánh sáng màu bích lục, thân kiếm tựa hồ cũng run lên, hình như đang ai điếu một điều gì. Lão nhân già nua đó đã mất đi sinh khí, lặng lẽ nằm trên đất, đôi mắt hấp háy những tia cuồng nộ, hàm răng nghiến chặt, xem ra tuy trầm mặc nhưng trong sự trầm mặc đó vẫn thoáng hiện mấy phần điên cuồng.
Trong bóng râm của khu rừng, Quỷ Tiên Sinh vẫn không rời đi, âm ám như bóng ma đứng đằng sau nhìn theo bóng Lâm Kinh Vũ, ánh mắt y từ thân thể đã tắt rụi sự sống của Vạn Kiếm Nhất chuyển sang gã đệ tử của ông ta, cuối cùng rơi trên Trảm Long Kiếm. Sau đó, y đột nhiên như nhớ ra một sự gì, ngoảnh đầu lại, nhìn về phía Ảo Nguyệt Động Phủ.
Con đường đó, thanh lãnh mà tịch mịch, trơ trọi chạy dài mãi đi, không nhận thấy bất kỳ một động tĩnh gì hết.
Dưới tấm sa đen, không ai có thể nhìn thấy nét mặt của Quỷ Tiên Sinh.
Lâm Kinh Vũ lúc này trong đầu bời bời rối loạn, Vạn Kiếm Nhất đột nhiên bị hại khiến lòng dạ gã gần như phát điên. Từ trận đại loạn trên Thanh Vân Sơn, ân sư Thương Tùng đạo nhân phản xuất sư môn mười năm về trước, Vạn Kiếm Nhất đột nhiên xuất hiện với sở học và phong độ của ông, dần dần đã trở thành người mà Lâm Kinh Vũ sùng bái và kính ngưỡng. Mười năm nay, gã khắc khổ tu luyện dưới sự dạy dỗ của Vạn Kiếm Nhất, trong lòng quả thực đã coi lão nhân thần bí vô cùng này vừa như thầy vừa như cha, kính trọng không bút nào tả xiết.
Thế mà bây giờ, con người gã tôn sùng nhất đã trở thành một cái thây chết, nằm trước mắt gã, mà hung thủ là ai, gã cũng không biết, mà đã không biết thì nói gì đến việc báo thù. Đau lòng, thống khổ, tuyệt vọng, những cảm giác đó kích động bản tính cực đoan thiên khích của Lâm Kinh Vũ, khiến gã càng lúc càng có vẻ điên cuồng.
Đúng lúc ấy, đột nhiên từ khu rừng phía sau lưng, vọng đến một tràng âm thanh lạ tai.
Lâm Kinh Vũ rùng mình, ngoảnh phắt lại nhìn, chỉ thấy một dải rừng cây lắc lư dữ dội, có một bóng người đột nhiên nháng lên, hiện hữu, sau đó nhanh như thiểm điện lướt ra ngoài. Tốc độ nhanh khủng khiếp đó, bằng vào nhãn lực tu hành đến mức như Lâm Kinh Vũ, cũng chỉ có thể nhìn thấy mờ mờ.
Nhân vật thần bí đột nhiên xuất hiện ở đây, lúc này, là có hàm ý gì?
Thân thể Lâm Kinh Vũ tựa hồ còn nhanh hơn ý nghĩ rất nhiều, chỉ trong chớp mắt gã nắm ngay lấy Trảm Long Kiếm, hoá thân thành một cơn cuồng phong chớp giật đuổi sát theo. Căn bản hắn chưa từng tưởng qua người này nếu quả thực là hung thủ, với đạo hạnh giết nổi Vạn Kiếm Nhất thì sẽ là một kẻ đáng sợ biết nhường nào. Trong lòng Lâm Kinh Vũ giờ đây không có một ý nghĩ nào hết ngoài mong muốn báo thù. Trong thời gian mười năm Vạn Kiếm Nhất dạy dỗ y, Trảm Long Kiếm một mực chỉ biết tiến lên, không bao giờ chấp nhận lùi bước, giống như cuộc đời của bọn họ.
Bóng đen nọ thân ảnh rất nhanh, chớp mắt đã rời xa Tổ Sư từ đường, hơi đứng lại chỗ ngã ba, “soạt” một tiếng, rồi đột nhiên hướng theo con đường nhỏ chạy về Ảo Nguyệt Động Phủ. Lâm Kinh Vũ nhanh như chớp cũng lao vù ra, mắt như phụt lửa, nhìn theo bóng dáng lúc ẩn lúc hiện của người kia, không nghĩ ngợi nhiều, thân hình như chớp, nháy mắt đã chạy vào tiểu đạo cấm địa mà Thanh Vân đệ tử lẽ ra không được bước vào, chạy về hướng Ảo Nguyệt Động Phủ.
Gió núi thổi tới, tán cây rung rung, phát ra những tiếng xào xạc, nơi đây mau chóng chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ có lão nhân già nua tiều tuỵ nọ, im lìm nằm trên đất, nhìn lên những đám mây trắng trên cao lững lờ trôi.
Trên đường truy đuổi, tuy Lâm Kinh Vũ đã dốc toàn lực, nhưng vẫn không có cách nào bắt kịp bóng người đó. Hai bên cây cối vùn vụt trôi về sau, nhưng bóng người trước mặt vẫn ẩn ẩn hiện hiện, lúc này cơn nộ hận trong lòng Lâm Kinh Vũ đã giảm bớt, thay vào đó là sự kinh ngạc ngấm ngầm.
Đạo hạnh cao thâm của con người thần bí nọ, cứ nhìn là đoán được, tuy thế, Lâm Kinh Vũ vẫn không hề giảm cước bộ, toàn lực đuổi theo. Bỗng nhiên đến ngã rẽ trước mặt, bóng đen nhàn nhạt đó vụt tăng tốc, chìm luôn vào góc chết của ngách núi, biến mất khỏi tầm nhìn của gã.
Lâm Kinh Vũ vừa giận giữ vừa lo lắng, toàn lực bổ tới, thân hình như mũi tên bật khỏi cung lao thẳng về phía trước, “soạt” một tiếng phá không bay lên, vì đà lao quá gấp, gây ra một âm thanh chói tai. Nhưng khi gã đuổi tới được ngã rẽ đó, dù chỉ mất một khắc ngắn ngủi, bóng đen nọ cũng đã biến mất hoàn toàn, lồ lộ trước mắt gã chỉ là một sơn động bình thường, cửa động khắc bốn chữ đại tự: Ảo Nguyệt Động Phủ.
Lâm Kinh Vũ rùng mình thất kinh, lập tức ngưng bước. Gã vào Thanh Vân Môn đã bao nhiêu năm, tự nhiên không thể không biết đây là cấm địa bản môn, xưa nay tuyệt đối nghiêm chế Thanh Vân đệ tử lui tới, nếu hôm nay gã lén lút xâm nhập, thì sẽ là đại tội. Nhưng gã đảo mắt nhìn tứ phía, chỉ thấy xung quanh cổ thụ rậm rịt, ngoài sơn động này ra thì không còn gì khác lạ, bóng người đó tựa hồ như đã tan biến đi vậy.
Khuôn mặt gã chớp thoắt biến đổi, nét do dự thoáng qua, nhưng trong đôi con ngươi dị quang chớp chớp, sự phẫn nộ cuối cùng cũng giành lấy phần thắng. Gã nhấc chân, dường như có chút trì nghi, nhưng giây lát sau, gã đặt bước chân đầu tiên xuống, đi về phía sơn động.
Trái ngược hoàn toàn với tốc độ truy đuổi lúc trước, Lâm Kinh Vũ hiện tại đi rất chậm, rất chậm, dường như sơn động bình phàm kia có chất chứa sự gì khiến gã trở nên chần chừ, nhưng dù vậy, gã vẫn đến được cửa động, mà cũng không mất bao nhiêu thời gian. Hít một hơi thật sâu, Lâm Kinh Vũ cắn răng, từ từ bước vào trong.
Sơn động nhỏ xíu, liếc mắt qua là trông thấy toàn bộ địa thế, chẳng có tông tích một ai cả.
Lâm Kinh Vũ sững người, gương mặt thoáng lướt một tia thất vọng, nhưng sau đó mục quang dừng lại ở nơi nổi bật duy nhất trong động: một tấm Thái Cực Đồ khảm vào vách tường đá.
Thái Cực Đồ phản chiếu trong mắt gã, phảng phất cũng đang hướng về gã thuật lại nỗi dâu bể trong những năm tháng đã qua, bên rìa rách rã toả ra một thứ khí vị xa xăm. Lâm Kinh Vũ nhìn như dính vào tấm đồ hình, rất lâu sau, gã mới chầm chậm thò tay ra, đặt lên mặt bức Thái Cực Đồ.
Chất liệu chẳng phải đá cũng chẳng phải ngọc, váng vất một nét ram ráp chà qua cạnh bàn tay gã, không có bất kỳ một phản ứng nào hết. Lâm Kinh Vũ long lanh mắt, dụng lực thử xoay sang một bên.
Không có một dấu hiệu nào, thậm chí mặt tường đá cũng không thay đổi tí ti, nhưng đột nhiên trên Thái Cực Đồ truyền ra một luồng khí nóng bỏng, xộc thẳng vào cánh tay Lâm Kinh Vũ. Lâm Kinh Vũ không kịp đề phòng, cả cánh tay tựa hồ bị nhúng vào một thùng nước sôi, nhiệt huyết toàn thân cứ bừng bực từng hồi, giây lát sau mặt đỏ bần lên như máu, trán lấm tấm mồ hôi.
Không ngờ một bức Thái Cực Đồ trông bình thường như vậy lại ẩn giấu một sự hãm chế đạo pháp kinh nhân như thế, Lâm Kinh Vũ trong lúc thất kinh, bất giác co tay lại, không ngờ cánh tay đã bị một lực vô hình hút cứng lấy, muốn rút ra cũng không được nữa. Cùng lúc, vách đá sơn động quanh gã đột nhiên bắt đầu vang ra những tiếng trầm đục, tựa hồ có cái gì bị kinh động, giờ này đang bừng tỉnh khỏi giấc ngủ triền miên.
Những tạp âm cổ quái càng lúc càng lớn, dần dần tụ tập lại nơi Lâm Kinh Vũ đứng, mà lòng bàn tay chẳng bao lâu đã bỏng rát đến mức khó mà chịu nổi. Lâm Kinh Vũ phát hoảng, cắn răng thật chặt, nội thể bị luồng nhiệt khí đó nung cho muốn rã nát, đành phải dùng hết sức lực toàn thân tận mạng đối kháng, đem hết đạo pháp Thái Cực Huyền Thanh Đạo tu luyện một đời ra dồn vào lòng bàn tay, hy vọng có thể chống cưỡng luồng nhiệt khí thần bí ấy.
Đúng vào lúc đầu óc Lâm Kinh Vũ quay cuồng, toàn thân bị nung nóng tới bước gay go, đột nhiên, luồng nhiệt khí thần bí trên Thái Cực Đồ rút bớt, mà rút rất nhanh, như thuỷ triều rời xa, biến mất khỏi thân thể Lâm Kinh Vũ, thậm chí khiến Lâm Kinh Vũ nhất thời không thể nào bình tĩnh được.
Liền đó, những tạp âm cổ quái xung quanh dường như được vỗ về, cũng chầm chậm dịu đi, sơn động trở lại bầu không khí tĩnh lặng. Lâm Kinh Vũ ngạc nhiên thu tay, Thái Cực Đồ cùng lúc chuyển động, một tiếng động khẽ khàng nhưng so với vừa nãy thì thấp trầm hơi khác biệt, lại một lần nữa phát ra từ những bức tường đá.
Trước con mắt kinh ngạc của Lâm Kinh Vũ, bức tường đá nguyên khối không hề có một kẽ nứt nào bỗng nhiên tách làm hai, lộ ra một cửa động quái dị vô cùng, mà trên cửa động, có luồng khí trông như hơi nước đang xoáy chuyển rất gấp, bên trong mông lung mờ ảo, thần bí khó lường.