Bạch Thời rất không vui: “Nhiều thế?”
“Bị kích động thôi.”
“Vì sao không nói cho em.”
Đương nhiên Tống Minh Uyên sẽ không nói là muốn nhìn cậu bán manh, tiện thể ăn thật sảng khoái, đưa tay xoa xoa đầu: “Sợ em nghĩ nhiều.”
Bạch Thời ậm ừ, hai giây sau đột nhiên cảm giác có chỗ nào không đúng, đại ca có thể nhận ra đây là thư gửi cho mình, vì sao không cải chính, rõ ràng là muốn lợi dụng cậu mà? Hơn nữa còn lợi dụng rất nhiều lần!
Bạch Thời cảm thấy không thể nhẫn nhịn, giãy giụa đứng lên một chút, ra hiệu cho đại ca nằm xuống.
Tống Minh Uyên đoán ngốc manh này muốn tính sổ rồi, đành chiều theo cậu. Bạch Thời hơi thỏa mãn, dùng tay áo ngủ bịt mắt đại ca, nhìn nửa khuôn mặt lộ ra bên dưới lớp áo, duỗi móng vuốt sờ sờ, sau đó lại nghĩ trên đời có bao nhiêu người như vậy, nhưng chỉ có một mình mình được làm thế này thôi, cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
“Đại ca…”
“Ừ.”
Bạch Thời cúi đầu hôn, cởi áo đại ca ra sờ mấy cái, lại hôn lồng ngực, mày mò cả buổi mới thỏa mãn, ngay sau đó ý thức đến cuối cùng chính cậu cũng bị giày vò, dùng bản mặt vô cảm nhìn đại ca một chút, yên lặng đứng dậy đi ra ngoài, quyết định đêm nay mình sẽ ngủ trên giường nhỏ trong thư phòng.
Cửa phòng truyền đến tiếng khóa cửa, Tống Minh Uyên đợi mãi mà không thấy có động tĩnh, lật vải che mắt quan sát bên ngoài, lập tức câm nín.
Trải qua một ngày so tài, trong mười đội chỉ còn lại bốn đội, Hoàng Gia đánh trong trận thứ hai đã lên hạng, ba đội còn lại có một đội được luân không, hai đội cuối cùng sau khi quyết định thắng thua sẽ rút thăm cùng Hoàng Gia, chọn đội được luân không tiếp theo, sau đó chính là trận trung kết.
Có thể nói Hoàng Gia khá may mắn khi rút thăm được vào thẳng vòng chung kết, đối thủ cuối cùng chính là học viên quân sự số một Murs, Bạch Thời thân là chủ lực, lần này không đánh trận đầu, mà được đội trưởng sắp xếp ngồi ở đại bản doanh giữ nhà. Lam nhìn bạn nhỏ này một cái, mơ hồ cảm thấy hôm nay cậu không tập trung, mỉm cười hỏi: “Em trai, sao thế này?”
Bạch Thời mặt liệt: “Không có gì, em rất khỏe.”
Lam lại nhìn cậu, ban đầu cũng định hỏi vài câu, nhưng đúng lúc này đối phương lại hành động, dành thu ánh mắt nghiêm túc chiến đấu.
Học viện Murs cũng có rất nhiều nhân tài, ví dụ như Leo mưu trí, mặc dù khó đối phó hơn các học viện khác, nhưng bên phía Hoàng Gia có Tống Minh Uyên chỉ huy, bởi vậy tổng thể coi như thuận lợi, thắng hữu kinh vô hiểm.
Ban tổ chức hy vọng có thể tạo thêm cơ hội cho sinh viên các trường làm quen gặp gỡ, cho nên sau khi giải đấu đối kháng kết thúc sẽ có một buổi tiệc, sau đó mới đến kỳ nghỉ đông. Bạch Thời biết buổi tiệc cần chuẩn bị trong hai ngày, không muốn ở trong trường nữa, bèn về nhà.
Mấy hôm trước, Tri Nguyên thú được Việt Tu đón tới Việt gia, giờ phút này đang ngoan ngoãn ngồi trong nhà, nhìn thấy Bạch Thời thì vui lắm, vội vàng nhào tới, mềm mềm gọi: “Cha~”
“Ngoan.” Bạch Thời xoa đầu mỗi đứa một cái, kéo chúng lên lầu, chuẩn bị ngủ bù.
Tri Nguyên thú ngoan ngoãn nằm bên cạnh cậu, nằm trên giường lăn lăn mấy cái, nhào vào lòng cậu cọ cọ. Bạch Thời nhìn chúng, chợt nhớ mình có huyết thống thú nhân, đưa tay véo véo má hai đứa: “Có biết cha là thú gì không?”
“Ha?” Tri Nguyên thú đối mặt với cậu, sắc mặt có vẻ mờ mịt.
Bạch Thời phản ứng một lát, hai đứa nhỏ này vẫn còn ở thời kỳ ngây thơ, trên thực tế cũng không lớn lên ở đế quốc thú nhân, cơ bản chưa từng gặp đồng loại, đương nhiên không thể biết được nhiều thứ, đành vậy. Cậu đưa tay xoa xoa chúng, nhắm mắt ngủ. Tri Nguyên thú lăn qua lăn lại, tiếp tục nhào tới ôm ôm. Bạch Thời ngủ mơ màng, nhìn chúng: “Không mệt?”
Tri Nguyên thú gật đầu, tiếp tục rúc vào bên cạnh cậu.
Bạch Thời ậm ừ đáp lại, nằm một lát, mơ hồ cảm giác hình như hai đứa hơi bất an, nhưng nằm bên cạnh mình đáng lẽ không nên bất an chứ hả, cậu lại mở mắt: “Làm sao thế?”
Tri Nguyên thú yên lặng nhìn cậu.
“Có ai bắt nạt hai đứa? Hay là khó chịu?” Bạch Thời biết hai đứa rất nghe lời, cho nên cậu cũng rất kiên nhẫn, “Có vấn đề phải nói, cha sẽ giải quyết cho.”
Tri Nguyên thú nhẫn nhịn thật lâu, mỗi đứa nhào tới ôm một cánh tay Bạch Thời: “Cha… Không bay được… oa oa oa…”
Bạch Thời phản ứng vài giây: “Hả?”
“Không bay được…”
Bạch Thời ý thức được vấn đề, lập tức ngồi dậy: “Hai đứa không biến lại được?”
Tri Nguyên thú mờ mịt: “Biến lại như thế nào?”
Bạch Thời chớp mắt mấy cái, lập tức cảm thấy vấn đề rất nghiêm trọng. Chỉ là Lục Việt không rõ nội dung ở phần này, mà hai đứa quá nhỏ, có lẽ lúc trước biến thành hình người là do thứ quả đỏ đỏ kia kích thích, liệu biến thân khi chưa đến tuổi có vấn đề gì không? Cho dù không phải thì làm sao để biến lại bây giờ? Ăn một viên nữa thử xem? Nếu gặp chuyện gì thì biết bắt đền ai đây?
“Cha.”
“Cha sẽ nghĩ cách.” Bạch Thời duỗi móng vuốt xoa đầu chúng, cảm giác buồn ngủ dần biến mất, dứt khoát thức để chơi với chúng, đợi lúc anh trai nhà mình về mới xuống lầu.
Việt Tu có chút bất ngờ: “Nghỉ hả?”
“Sắp rồi.” Bạch Thời đi theo Việt Tu vào phòng bếp ăn cơm, không kiềm chế được nhìn anh mấy cái, nghĩ thầm: đại ca cũng là thú nhân, có khả năng biết chuyện về Tri Nguyên thú không? Bạch Thời suy ngẫm một lát: “Đại ca, anh được gặp ông ngoại chưa?”
Động tác của Việt Tu khựng lại: “Hỏi cái này làm gì?”
“Tò mò.”
“Gặp rồi.” Việt Tu nói xong mới giật mình, “Hết năm sau là em mười tám tuổi rồi phải không?”
“Dạ, sao thế?”
“Không có gì, tùy tiện hỏi thôi.” Việt Tu nhìn em trai, bảo cậu ăn đi cho nóng.
Bạch Thời im lặng, trong lòng luôn có dự cảm xấu, tuyệt đối đừng liên quan tới cái gọi là huyết thống thú nhân đó nha, cậu không muốn đột ngột biến thành lông xù xù đâu. Mà đợi đã, nói đến mười tám tuổi… Cậu nhớ rõ đế quốc quy định mười tám tuổi có thể kết hôn, tối qua mơ mơ màng màng cũng nghe thấy đại ca nói về chuyện này.
Việt Tu thấy Bạch Thời bất động, tò mò hỏi: “Ăn cơm đi, nghĩ gì thế.”
Bạch Thời vô thức đáp: “Kết hôn.”
Việt Tu: “…”