– Ai làm, cút ra đây cho lão tử! Lão tử phải giết tổ tông mười tám đời cả nhà ngươi!
Thanh âm như sấm sét, chấn động vang vọng khắp bốn phía, khiến cho bụi đất trong phế tích cũng phải bay lên, giống như một làn sương mỏng.
Từ xa truyền tới tiếng đáp lại rất nhanh, Miêu Nghị mặt mày méo mó dữ tợn và Yêu Nhược Tiên lục tục quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một người cỡi long câu từ trong rừng núi xông ra.
Người tới không ai xa lạ, chính là Diêm Tu chạy vào núi rừng tìm kiếm Thiên nhi cùng Tuyết nhi khắp nơi, sau khi nghe được thanh âm Miêu Nghị vội vàng chạy về.
Diêm Tu bề ngoài chật vật kinh ngạc nhìn Miêu Nghị, một tay xách theo lưỡi búa to, một cánh tay khác bị thương còn mang vết máu, chật vật không chịu nổi, dần dần dừng ở dưới phế tích.
Trong đôi mắt đỏ ngầu của Diêm Tu dần dần ứa lệ, động chủ vẫn là động chủ như trước, Hắc Thán vẫn là tên giặc mập như ngày nào. Hết thảy đều chứng minh đúng là động chủ trở lại rồi, thật sự trở lại rồi, nhưng trở lại thật không phải lúc…
Gió rét vẫn trận trận như trước, bầu trời ảm đạm rơi xuống một vài điểm xám.
Yêu Nhược Tiên ngẩng đầu nhìn lên, đưa tay tiếp lấy thứ vừa rơi xuống, là bông tuyết tan ra trong lòng bàn tay.
Đây là trận tuyết rơi đầu tiên trong năm nay, nhưng nhìn tình hình trước mắt dường như tới không phải lúc. Lúc này tuyết rơi trắng xóa giống như áo tang, càng làm cho nơi này thêm thê thảm, có lẽ sẽ làm cho tiểu tử kia cảm thấy lạnh lẽo toàn thân.
Trên phế tích lúc này hoa tuyết rơi điểm điểm, Miêu Nghị cao cao tại thượng, mười mấy cỗ thi thể treo ở phía sau hắn, một cỗ sát khí khó có thể áp chế hiện lên quanh người hắn, lạnh lùng nhìn chằm chằm Diêm Tu phía dưới.
Hắn không nói tiếng nào, cứ như vậy lạnh lùng nhìn Diêm Tu chằm chằm, đang chờ Diêm Tu báo cáo cho hắn.
– Động chủ, rốt cục ngươi cũng trở về!
Diêm Tu phục hồi tinh thần lại đột nhiên đau đớn kêu lên một tiếng, nhảy xuống long câu chạy tới, quỳ một gối xuống đất, cúi mặt không dám nhìn thẳng, nước mắt chan hòa nghẹn ngào lắc đầu nói:
– Diêm Tu kém cỏi bất tài, cô phụ động chủ ủy thác, tội Diêm Tu đáng chết vạn lần!
Có những lời này, trong lòng Miêu Nghị đã xác nhận mình vẫn là động chủ nơi đây, Dương Khánh cũng không bỏ mình đổi người khác.
Thật ra thì mới vừa nhìn thấy diện mạo những thị nữ này, hắn cũng đã đoán được rồi. Nếu như đổi người khác đến trấn giữ Đông Lai động, chỉ sợ những thị nữ này cũng đã bị trả về Từ Nguyện phủ bên trong Đông Lai thành, đây là lệ thường. Bởi vì không ai hy vọng thị nữ của mình là hàng đã xài rồi, cho dù có cũng sẽ không giữ lại hết tất cả các nàng như vậy.
Hắn đã bỏ đi lâu như vậy, Dương Khánh vẫn còn giữ vị trí động chủ cho hắn, có thể thấy được Dương Khánh đối xử với hắn rất tốt.
Nhưng cũng chính bởi vì như vậy, chính là vì biết nơi này còn là địa bàn của mình, lại bị người giày xéo tàn phá đến trình độ như vậy, cơn giận trong lòng càng là ngập trời, toàn thân trên dưới giống như bị điện giật.
Da đầu tê dại, toàn thân trên dưới tê dại, miệng khô lưỡi khô.
Yêu Nhược Tiên nghiêng đầu nhìn Miêu Nghị một cái, trong lòng thầm nhủ, có lẽ tiểu tử này thật đúng là động chủ nơi đây, Bạch Liên tam phẩm làm động chủ, thật sự gặp quỷ.
Lão tới đây ít nhiều gì cũng có ý nghĩ muốn xem Miêu Nghị có phải là động chủ hay không. Dù sao trước đó vẫn có nghi ngờ, hiện tại xem ra cũng là thật, người trước mắt không giống như đang giả bộ phối hợp với tiểu tử kia diễn trò.
Miêu Nghị xanh mặt, lạnh lùng nhìn chằm chằm Diêm Tu trước người không tiếc quỳ xuống, gằn từng chữ hỏi:
– Ai làm?
– Hôm nay trong lúc thuộc hạ tuần sơn, chỉ thấy Viên Chính Côn dẫn dắt đám người Lý Tín và Tôn Kiều Kiều từ phía sau núi đánh tới. Thuộc hạ thế đơn lực bạc chỉ có một người, không cách nào ngăn cản, cũng không còn kịp cứu các nàng, chỉ đành phải liều mạng phá vòng vây.
– Sau khi may mắn chạy trốn lập tức chạy tới Trấn Hải sơn báo tin, ai ngờ dọc đường gặp được sơn chủ nghe tin mà đến dẫn người chạy tới, lúc theo sơn chủ chạy về động phủ đã thành như vậy. Thuộc hạ chính mắt thấy đám người Viên Chính Côn chạy thục mạng, sau đó sơn chủ dẫn dắt người đuổi giết…
Diêm Tu nghẹn ngào kể lại tình hình lúc đó một lượt.
– Hắc hắc… Viên Chính Côn ư… Hắc hắc…
Miêu Nghị nghe xong giận quá hóa cười.