Là Cổ Thành Trung mà cô vẫn luôn một mực nhớ tới…
Bàn tay nhỏ bé của cô từ từ đưa tới, nắm lấy tay anh, vẫn ấm áp như thường lệ.
Cô không nhịn được thở phào nhẹ nhõm, thanh âm khàn khàn hỏi: “Em đang nằm mơ sao… hay đây là thật?”
“Thật, đều là thật, em tinh lại là thật, anh cũng là thật!”
“Vậy em đói tới tận bây giờ cũng là sự thật sao… Có thể ăn chút gì không? Hay cho em chút nước có được…”
Hứa Trúc Linh rốt cuộc cũng nói ra lời trong lòng.
Từ lúc hôn mê đến giờ cô toàn dựa vào chút dịch dinh dưỡng ít ỏi, lúc hôn mê không cảm thấy gi nhưng khi tỉnh lại rồi thì một chút sức lực cũng không có nổi.
Cố Thành Trung nghe vậy cũng thở phào.
Hứa Trúc Linh của anh rốt cuộc đã trở lại rồi.
Cô vừa mới tỉnh lại, chỉ có thể ăn chút thức ăn lòng nên Cổ Thành Trung chuẩn bị cháo cho cô.
Hứa Trúc Linh ngửi thấy mùi thơm của cháo thì cảm thấy vô cùng đói.
Bụng của cô cũng rất phối hợp mà kêu ủng uc không thôi.
Cổ Thành Trung cũng không biết nên tức hay nên cười.
Hứa Trúc Linh vội vàng đưa tay muốn nhận lấy nhưng lại bị Cổ Thành Trung không khách khí vỗ cho một cái.
“Đau.”
Hứa Trúc Linh yếu ớt nói.
“Anh giúp em, đừng nhoi.”
Anh đỡ cô dậy, trên đầu cô vẫn quấn một tầng vài mỏng.
Cô vẫn cảm nhận được chút đau đớn ở phía sau gáy, chắc là Trình Anh muốn học theo trong tivi dùng một gây đánh cô bất tinh.
Nếu đánh một cái bất tình luôn cũng tốt, chứ không cô ta cứ đánh vài cái thì vết thương càng nặng hon
May là đánh xong không gây ra tàn tật gì, nếu không cô khóc ngất.
Nghe bác sĩ bảo não minh bị chấn động, là anh hưởng đến trí lực sao?
Trong lúc Hứa Trúc Linh suy nghĩ linh tinh, Có Thành Trung đã thân thiết đút cháo được thổi nguội tôimiệng cô.
Cô ngoan ngoãn há miệng.
“Ngon lắm!”
Cô không nhịn được nói.
“Ngon thì ăn nhiều một chút, ít ngày nữa về nhà anh từ từ chăm sóc em.”
Cổ Thành Trung dịu dàng nói.
“Em còn tưởng lần này em không qua khỏi, còn
mơ thấy quỳ sai đầu trâu mặt ngựa đến bắt em đi. Vốn em cũng muốn đi cùng bọn họ, nhưng bọn họ nói sau này anh sẽ cô độc suốt quãng đời còn lại, khiến em sợ không dám đi nữa.
“Em liều mạng muốn quay lại nhưng không đi ra được, cuối cùng đánh không lại bọn quỷ đó nên bị bắt lại không cho em luân hồi.”
“Sau đó thì sao?” Cố Thành Trung nghe cô kể giấc mộng lạ lùng như vậy chỉ thấy có chút buồn cười, chỉ có Hứa Trúc Linh mới có thể nằm mơ những chuyện kỳ quái như vậy.
“Sau đó… Có lẽ là do em ăn quá nhiều nên bọn họ để em đi. Đi đi một hồi, em trở về rồi..”
Hứa Trúc Linh nghiêng đầu nói, trong mơ không rõ ràng lắm, không biết có phải vì cái này mới trở về được không.
Cổ Thành Trung nghe vậy thì nghen hong.
Cũng được..
Cô ấy trở về rối.
Cuộc đời con người quá cô độc, anh đã có được ngọt ngào thì không muốn phải chịu khổ nữa.
Chịu đựng cuộc sống không có Hứa Trúc Linh quá đau khổ.
“Thật xin lỗi, là anh không tốt, nếu anh cùng em đi xuống sẽ không khiến em gặp phải nhiều chuyện như vậy”
Cố Thành Trung tự trách nói, những ngày qua anh vẫn luôn dằn vặt bản thân mình như thế.
Anh hận người người nằm trên giường không rõ sống chết kia sao không phải là anh.
“Em không nghĩ như vậy… Trình Anh hận em, hơn nữa nỗi hận này chất chứa đã lâu, cô ta chắc chắn sẽ không bỏ qua cho em. Lần này không ra tay thì vẫn còn lần sau. Đến lúc đó, anh ở xa thì không thể đến cửu em, cho nên em vẫn rất may mắn, ít nhất.. anh đã tới, em cũng tin anh sẽ tới.”
Hứa Trúc Linh bình tĩnh nói. Nếu như toàn thế giới không ai để ý đến cô, nhưng cô tin, Cổ Thành Trung nhất định sẽ để ý.