“Cũng có một chút, nếu có thể cho tại hạ hơn mười năm nữa, nói không chừng có thể tu luyện đến bình cảnh, lúc đó mượn cơ hội lần này tiến giai.” Hàn Lập có chút bất đắc dĩ nói.
“Đúng là xui xẻo, bất quá hiện tại ngươi chỉ là thượng tộc thất giai mà thôi, cho dù tu luyện đến đỉnh giai thì cần phải tốn nhiều thời gian hơn nữa. Đột phá bình cảnh cũng không quá khó khăn, hơn nữa ta và Đoàn huynh đã hứa cho ngươi chỗ tốt như vậy, ngươi nên cảm thấy đủ mới phải.” Tinh tộc mỹ phụ nghe vậy, thản nhiên nói.
“Tiền bối yên tâm, cho dù vãn bối muốn lâm trận lùi bước thì Thiên Cơ Tử tiền bối cũng tuyệt không đáp ứng.” Hàn Lập rùng mình, nhưng mặt ngoài lại cười trả lời.
“Đạo hữu biết vậy là tốt, hiện tại ngoại trừ giới thiệu tiểu đồ cho ngươi biết thì cấm chế trong Nghiễm Hàn Giới cũng hung hiểm vô cùng, còn có vài chuyện muốn giao cho ngươi. Ngươi trước khi xuất phát cũng cần chuẩn bị một số pháp khí cùng bảo vật.” Sau khi Thải Lưu Anh gật đầu, liền chuyển đề tài nói.
“Xin tiền bối chỉ giáo.” Hàn Lập nghe xong lời này thì vui vẻ, có chút thành khẩn trả lời.
Tinh tộc mỹ phụ thấy cảnh này, hài lòng gật đầu, liền giảng giải.
“Những chỗ hung hiểm trong Nghiễm Hàn Giới thì ta không cần nói. Khi xuất phát, hiển nhiên sẽ có người giảng giải cho các ngươi. Hiện tại ta muốn nói đến kinh nghiệm bản thân khi năm đó tiến vào Nghiễm Hàn Giới. Đầu tiên, tốt nhất là không nên đi về khu vực cực nóng cực lạnh, nơi này không chỉ có mãnh thú băng thuộc tính mà còn có cấm chế cực kỳ lợi hại, lấy tu vi các ngươi, đi vào chỉ có chết mà thôi. Thứ hai, các ngươi nếu gặp…”
Thần sắc Tinh tộc mỹ phụ nghiêm nghị, nói chừng thời gian một bữa cơm.
Vô luận là Hàn Lập hay nữ tử che mặt đều chăm chú lắng nghe, dù sao việc này liên quan đến tính mạng của mình, tuyệt không có nửa phần khinh thường.
“Cuối cùng, các ngươi phải nhớ cho kỹ, nếu từ xa nhìn thấy một đám mây đỏ thì phải chạy trốn thật xa, nếu có nửa phần chần chừ thì các ngươi liền chết ngay. Nguyên nhân cụ thể thì không cần ta nói, khi các ngươi nhìn thấy sẽ biết. Được rồi, những điều cần nói thì ta đã nói, Hàn đạo hữu nên nhớ kỹ.” Thải Lưu Anh rốt cục ngừng nói.
“Vãn bối đã nhớ kỹ, đa tạ tiền bối chỉ giáo.” Hàn Lập cung kính trả lời.
“Được rồi, nếu sự tình đã xong, ta và tiểu đồ liền trở về, lần sau gặp lại, có lẽ sẽ là lúc tiến vào Nghiễm Hàn Giới.” Tinh tộc mỹ phụ cười khẽ nói, tiếp theo đứng dậy.
Nữ tử che mặt thấy vậy, cũng đồng dạng đứng dậy.
“Cung tiễn tiền bối.”
Hàn Lập hiển nhiên cũng vội đứng dậy, nghĩ muốn tiễn hai người ra cửa.
“Ngươi không cần tiễn ta ra cửa, ta và tiểu đồ tự rời đi là được, tránh để người khác chú ý.” Thải Lưu Anh phân phó Hàn Lập.
“Vâng, vậy thì vãn bối xin thất lễ.” Hàn Lập thấy khẩu khí nữ tử này cứng rắn như thế, liền khom người nói.
Thải Lưu Anh gật đầu, liền mang theo nữ tử che mặt ra cửa, nhưng khi gần đến cửa thì dường như nghĩ đến điều gì, quay lại nói với Hàn Lập một câu:
“Thiếp thân thật hồ đồ, có một chuyện thiếu chút nữa đã quên nói cho đạo hữu biết.”
“Mời tiền bối phân phó.” Hàn Lập ngẩn ngơ, nhưng lập tức trả lời.
“Thứ này có lẽ ngươi nhận ra, bên trong ghi lại vài loại bí thuật, mặc dù không quý hiếm nhưng cũng nên tìm hiểu. Chờ sua khi ba người các ngươi tiến vào Nghiễm Hàn Giới, đừng vội xuất phát, trước tiên cứ đem Nguyên Từ Thần Quang ngưng luyện bí thuật này, bí thuật này không chỉ có tác dụng bài trừ cấm chế, mà khi đối địch cũng là thần thông cực kỳ lợi hại, bảo đảm các ngươi sẽ bình an. Nguyên bổn định cho các ngươi sớm tu luyện, nhưng hiện tại Vân thành quá nhiều tai mắt, vì phòng ngừa bị kẻ khác học lén, cho nên sau khi tiến vào Nghiễm Hàn Giới hãy tu luyện.” Thải Lưu Anh vừa nói, vừa đánh ra một dạo bạch quang về phía Hàn Lập.
Hàn Lập có chút ngoài ý muốn hư không một trảo, nhất thời một mảnh hôi quang bay ra, đem bạch quang thu vào tay.
Cúi đầu nhìn xuống, rõ ràng là một bạch sắc ngọc phiến.
“Hợp kích bí thuật!” Hàn Lập nhìn vật ấy, không khỏi thầm nói một tiếng, lập tức đem thần niệm nhập vào bên trong.
Bí thuật này hiển nhiên hắn có nghe nói qua.
Nói đại khái, loại bí thuật này khi có nhiều người liên thủ, thì uy lực rất lớn, là một loại bí thuật hiếm thấy.
Sau thời gian một bữa cơm, Hàn Lập mới đem thần niệm từ trong ngọc phiến thu về, lúc này trong đại sảnh đã trống trơn.
Thải Lưu Anh cùng nữ tử che mặt đã sớm đi mất.
Hàn Lập vẫn chưa lộ ra vẻ ngoài ý muốn, ngược lại tay áo vung lên.
Nhất thời một mảnh hà quang bay ra, người liền biến mất không thấy.
Chỉ một lát sau, hư không trong mật thất bỗng nhiên chợt lóe kim quang, thân ảnh Hàn Lập thoáng cái hiện ra, ánh mắt đảo qua gần đó.
Chỉ thấy kim sắc quái vật ba đầu sáu tay và Hàn Lập phát ra tử quang kia vẫn ngồi xếp bằng, nhắm mắt tu luyện.
Nhưng lập tức, chúng tựa hồ cảm ứng được Hàn Lập xuất hiện, đều mở mắt nhìn lại.
“Nguyên bổn muốn cho các ngươi tu luyện đại thành mới tiến vào Nghiễm Hàn Giới, nhưng hiện tại xem ra không còn kịp, ta đi chuẩn bị vài thứ.” Hàn Lập phảng phất tự nói với mình, tiếp theo phất tay áo về phía kim sắc quái vật kia.
Một kim quang lung tráo bay ra.
Một màn khó tin xuất hiện!
Nơi kim quang vừa hạ xuống, thân hình quái vật bỗng vang lên một trận âm phạm, tiếp theo vỡ ra, hóa thành vô số kim sắc phù văn và hắc khí.
Kim sắc phù văn chớp động, hóa thành một đoàn kim quang bay vào người Hàn Lập, mà hắc khí thì quay cuồng, ngưng tụ thành một Nguyên Anh đen như mực cao một tấc.
Đúng là Nguyên Anh thứ hai của Hàn Lập, Ma Anh.
Lúc này vẻ mặt ma anh tươi cười, tử quang chớp động, trên người còn có kiện thiên ngoại ma giáp nọ.