Tiếng anh ấy nhẹ nhàng có chút vô lực.
“Vì sao anh lại không tiêm thuốc mê, anh bị điên rồi sao?”
“Anh muốn phẫu thuật kết thúc có thể lập tức nhìn thấy em, vì vậy không tiêm nữa.”
“Anh lúc nào thấy em mà không được? Có cần phải nén đau đến vậy để lấy viên đạn ra không?”
Nói rồi nước mắt không khống chế được mà rơi xuống.
Anh không tiêm thuốc mê đó chỉ là vì muốn khi kết thúc phẫu thuật có thể nhìn thấy cô.
Tên ngốc này!
“Đáng chứ.”
Hai từ này lực vang lên vô cùng khác thường.
Trái tim cô run rẩy, trong lòng gợn lên vô số đợt sóng.
Cô nói không nên lời, nước mắt nóng bỏng rơi xuống.
Anh muốn nâng tay lên giúp cô lau nước mắt nhưng toàn thân vô lực.
Anh mạnh mẽ tiếp tục nâng tay lên nhưng bị cô cầm lấy.
“Anh đừng động đậy nữa!”
“Vậy em đừng khóc nữa.”
“Em vốn dĩ là không kìm được, em †ự mình lau.”
Cô sờ lung tung, nhìn dáng vẻ của anh như vậy, nghẹn ngào nói: “Có phải là rất đau không? Đã bị bắn trúng nhiều như vậy.”
“Em nhìn thấy rồi đúng không?”
Hứa Trúc Linh nghe vậy liên gật nhẹ đầu, nước mắt cũng theo đó mà rơi xuống.
“Cô ở phòng quan sát nhìn thấy tất cả, cô luôn muốn hét lên nhưng miệng bị chặn lại, không thể phát ra âm thanh nào cả.”