Hứa Trúc Linh nghe thấy lời này, cả trái tim đều như tan chảy.
Đã là lúc nào rồi, còn quan tâm đến quân áo của cô?
“Cố Thành Trung.”
Cô không để ý tới, sít sao ôm anh vào trong lòng, nước mắt giàn giụua.
“Đừng khóc……anh không còn sức để giúp em lau nước mắt đâu.”
Anh yếu ớt nói.
“Diên, tôi cầu xin anh, tìm bác sĩ có được hay không, anh ấy mất máu nhiều quá sẽ chết đó!”
Cô ôm chặt anh, hai mắt đẫm lệ nhìn Diên, quỳ trên mặt đất.
Diên sâu sắc nhìn cô, vây vẫy tay, bác sĩ đợi sẵn lập tức đi vào.
Cố Thành Trung rất nhanh được khiêng lên đưa vào một gian phòng đã được chuẩn bị sẵn, mùi nước khử trùng dần dần lan tỏa.
“Yên tâm đi, mỗi phát súng của tôi đều không bắn trúng chỗ hiểm, cũng sẽ không làm anh ta tàn tật, chẳng qua là phải nằm trên giường dưỡng bệnh một đoạn thời gian, chịu chút hình phạt mà thôi.”
Phó Minh Tước nói.
“Diên, tôi đã giúp anh hoàn thành việc rồi, tôi và Phó Thanh Viên tự do rồi, từ nay về sau, chuyện của anh và nhà họ Phó tôi sẽ không tham gia nữa.”
R0) k9) Diên lãnh đạm nói, muốn nói với Hứa Trúc Linh vài lời, nhưng nhìn cô lo lắng không yên chờ ở cửa, liền không nói thành lời, cuối cùng lựa chọn trâm mặc.
Phó Minh Tước sắp phải đi, anh còn phải tiếp tục mang tro cốt của Ngọc Diệp đi xa.
Anh đợi ở cửa nói lời tạm biệt với Diên.
“Cậu đột nhiên nhìn thấu, tôi rất kinh ngạc, tôi còn tưởng cậu nếu không đạt được mục đích thì sẽ không bỏ cuộc.”