Chính vào lúc này, con ngươi cô di chuyển vì ở trong máy giám sát xuất hiện bóng hình của Cố Thành Trung.
Thần kinh của cô lập tức trở nên căng thẳng, phản ứng đầu tiên chính là đứng bật dậy, nhưng lại bị Diên giữ lại.
“Ngồi xuống!”
“Nhưng mà………
Lời cô nói vẫn chưa xong liền bị Diên dùng miếng vải bịt kín miệng.
Mà giờ phút này Cố Thành Trung trong phòng khách một mình đi tới.
Phó Minh Tước trong tin nhăn viết rất rõ ràng, chỉ được đến một mình, nếu như kinh động đến người khác, Diên sẽ lập tức đưa Hứa Trúc Linh đi London.
“Tôi đến rồi, Diên, cậu ở đâu.” Anh xiết chặt nắm tay, đè thấp hơi thở, lạnh lùng hô lên.
Lan can lầu 2, Phó Minh Tước đi ra ngoài, trong tay nắm khẩu súng ngắn.
Kỹ thuật bắn súng của anh trong danh sách bảng vàng tập đoàn Hắc Mao chính là tiếng tăm lừng lẫy.
“Hi, đã lâu không gặp.
“Diên đang ở đâu?”
“Chỉ cần mình tôi đối phó với anh là được, anh không cần gặp cậu ấy.”
“Tôi không cần cái giao dịch của cậu ấy với Phó Minh Nam, trả Hứa Trúc Linh lại cho tôi!”
“Cố Thành Trung, anh rất mạy mắn, vốn dĩ Diên định dùng thuốc giải để làm giao dịch với anh, nhưng không ngờ rắng Châu Vũ đã lấy được thuốc giải, cứu cô ta một mạng, giữ được mạng sống của cô ta. Nhưng như vậy thì sao, Diên sớm đã có chuẩn bị phương án thứ hai, giao dịch cùng với anh, cũng giao dịch với Hứa Trúc Linh rồi. Hai người thật sự là một cặp vợ chồng tốt nha!”
“Có chuyện gì thì nhằm vào tôi, không cần ra tay với cô ấy, cô ấy là giới hạn cuối cùng của tôi.”
Cố Thành Trung nói một hơi.
Anh lạnh lùng nhìn Phó Minh Tước, ánh mắt lợi hại giống như đang săn bắn tranh giành con mồi.