Ánh mắt đó, giống như muốn ăn tươi nuốt sống nàng vậy !!
Lam Nguyệt sửng sốt một chút, nàng quả thật bị xước một chút ở tay, bất quá cơ thể nàng tốc độ khôi phục cực nhanh, sớm đã lành, chẳng qua vết máu chưa kịp lau.
“Sao có thể ? Người của chàng có thể yếu như vậy sao ?”
Lam Nguyệt lên tiếng, ôm lấy tay hắn, giọng điệu có chút ngạo kiều, giống như được sủng mà kiêu. Ngược lại khiến sát khí của Huyền Tịch hạ xuống. Hắn đưa tay gõ nhẹ vào trán nàng một cái, hơi hơi mỉm cười.
Sát khí vừa rồi, biến mất rồi ? Là cô ta đang giúp nàng ?
Nàng, nàng có thể tin tưởng người này sao ?
Hoa Âm suy tư, thế nhưng trong lòng có chút do dự.
“Được rồi, được rồi.”
Huyền Tịch: “…” Cứ cảm thấy nương tử nhà ta xem ta như trẻ con mà dỗ.
Lam Nguyệt dỗ dành Huyền Tịch xong, lúc nàng mới quay sang Hoa Âm nói:
“Hoa Âm, ta cứu ngươi một mạng, ngươi dùng thời gian trăm năm làm việc cho ta, như thế nào ?”
Nói cho cùng tuổi thọ của Linh giả đã không giống người bình thường, càng huống hồ tộc Nhân ngư tuổi thọ còn cao hơn gấp nhiều lần. Một trăm năm đối với một Nhân ngư mà nói chẳng qua là chớp mắt.
“Lời ngươi nói… là thật ?”
Hoa Âm mở to mắt kinh ngạc, không tin tưởng lắm lời nàng nói. Nói cho cùng nàng còn chưa thành niên, đã bị nội thương nặng như vậy, dù thật sự làm theo cấm thuật, e là cũng không thể sống thọ hơn 10 năm.
Nếu nữ nhân này thật sự có cách… 100 năm mà thôi ! Cũng không phải là cả đời.
“Nếu ngươi không tin tưởng, chúng ta có thể lập khế ước.”
Nếu có một thuộc hạ là Nhân ngư, nói không chừng sẽ có ích. Vốn ban đầu chỉ xuất phát từ hiếu kỳ, không ngờ lại lời thêm một thuộc hạ. Nhân ngư giỏi mê hoặc nhân tâm, vậy để nó hỗ trợ, mạng tình báo của Cửu Môn không phải là ngày càng mạnh hơn sao ? Nói không chừng tương lai trải dài khắp Huyền Nguyên Thiên cũng không quá đáng.
Hoa Âm suy tư một chút, rốt cuộc gật đầu tin tưởng.
“Được, ta cùng ngươi lập giao ước 100 năm !”
Dù sao cũng phải chết, không bằng đánh cược một lần, có lẽ vẫn còn một cơ hội !
“Tốt lắm !”
Lam Nguyệt mỉm cười hài lòng. Nàng và Hoa Âm lập giao ước, tiếp theo cùng Diệp Mộng hỗ trợ giúp nó chữa trị nội thương. Nói cho cùng Lam Nguyệt cũng không biết y thuật, nàng chỉ có thể hỗ trợ quan sát và chỉ cho Diệp Mộng những cái nàng thấy.
Dù sao nội thương này của Hoa Âm, khó trị ở chỗ không tìm ra được nguồn gốc gây ra loạn linh lực. Chỉ cần có thể diệt trừ nguyên nhân, vậy những chuyện còn lại với Diệp Mộng không phải vấn đề lớn.
Lần này coi như lãi to !
“Tốt, chỉ cần ngoan ngoãn uống thuốc đều đặn, chưa đầy một tháng thương thế của ngươi sẽ tốt lên.”
Diệp Mộng nói, thở phào nhẹ nhõm một hơi. Không biết là ai lại ra tay tàn ác như vậy, để lại một gốc linh lực cuồng bạo trong đan điền của nàng ta, khiến Hoa Âm mỗi ngày đến giờ tý sẽ bị rối loạn linh lực, chịu thống khổ vô cùng. Hắn có thể chịu đựng được đến bây giờ, đã là kỳ tích. Nếu không nhờ tiểu thư chỉ ra, nàng e là cũng không thể tìm thấy nguyên nhân.
“Đa tạ.”
Hoa Âm hơi cúi đầu, nhỏ giọng nói. Lam Nguyệt hơi cong môi, nói:
“Hiện tại ngươi là người của ta, ta đương nhiên sẽ không nhìn ngươi chịu chết.”
Người… người của nàng ? Nàng ta đang nói cái gì vậy chứ !?
Bùm một phát, gương mặt của Hoa Âm đỏ bừng, nhanh chóng chôn mình trong chăn.
Lam Nguyệt sửng sốt, vừa muốn lên tiếng hỏi, Huyền Tịch đã kéo nàng ra xa giường bệnh, thanh âm lạnh lạnh:
“Nàng, sau này cách xa nó một chút.”
Lam Nguyệt sửng sốt, khó hiểu nhìn hắn. Huyền Tịch không nói gì, ngược lại nàng nghe được tiếng Quân Vô Nhai hừ lạnh:
“Ngươi là thật sự không biết vẫn là giả vờ không biết ? Nhân ngư chưa trưởng thành vẫn chưa xác định giới tính. Đừng nhìn nó bây giờ là bộ dáng tiểu cô nương, không biết chừng sau khi thành niên liền trở thành một nam nhân đâu !”
A ??
Còn có thao tác này ?? Nàng thật sự không biết a ?
Vừa rồi còn kêu nó là người của nàng, không phải A Tịch ghen rồi chứ !?
“Được được, ta tuyệt đối cùng Hoa Âm giữ khoảng cách.”
Nhưng mà…
Hoa Âm còn chưa có thành niên !!!??? Không phải chứ ? Chưa thành niên đã lợi hại như vậy rồi !?
______
Huyền Tịch: *Uy hiếp* Thành niên ngươi phải chọn nữ tính.
Hoa Âm: Huhu… *Hiếp người quá đáng* cá khác đều được chọn giới tính, vì cái gì đến ta lại người khác chọn a !!!