Nhưng bọn hắn lại bỏ kiệu mà chạy, trong đó tất phải có duyên cớ!
Thủ lĩnh sát thủ trong chốc lát đổi qua rất nhiều ý niệm trong đầu, lập tức hạ lệnh:
– Đội hai ngăn cản tám người kia, giết hết không tha! Một người cũng không được để thoát! Đội một theo ta lập tức tới gần cỗ kiệu, đem Quân tiểu tặc bắt lại!
Nhất thời từ bốn phương tám hướng hơn mười bóng người hiện ra, hướng về phía tám gã thị vệ rời đi đuổi theo. Mà ở phương hướng kia, sớm đã có vài người ngăn cản đường đi của bọn thị vệ vừa đột phá vòng vây.
Xoát xoát vài tiếng. Mấy bóng người chia làm bốn phía, đột nhiên hiện ra xung quanh cỗ kiệu. Phong tỏa bất kì một phương hướng nào mà người trong kiệu muốn đột phá vòng vây. Mỗi người đều che mặt bằng khăn đen, đao kiếm lấp lánh.
– Quân Tam công tử trong kiệu, ngươi có đi ra. Kế “điệu hổ ly sơn” trăm ngàn chỗ hở đó không có tác dụng gì đâu.
Thủ lĩnh sát thủ hiên ngang đứng trước cỗ kiệu, thanh âm lạnh lùng, chậm rãi nói.
– Ngươi còn đang ở bên trong. Điều này ta có thể khẳng định chắc chắn! Nếu như Quân tam thiếu không muốn đi ra, như vậy xin thứ lỗi tại hạ phải phóng hỏa rồi!
Hắc y nhân bịt mặt trong mắt lộ ra một tia vui vẻ dị thường. Giống như đối với việc dùng lửa thiêu sống Quân Mạc Tà có một loại khoái cảm bạo ngược.
Hắc y thủ lĩnh nói liên tục mấy lần. Bên trong vẫn không có tiếng người trả lời. Mà mấy tên nhận lệnh truy giết đã cùng tám gã thị vệ liều mạng chém giết một chỗ bên kia, bang bang bàng bàng thanh âm vang lên không ngừng, tám gã thị vệ này vì muốn giảm áp lực cho thiếu gia liền liều mạng phản công, muốn hấp dẫn càng nhiều lực chú ý, trái lại, phía đội hai tuy rằng toàn bộ là sát thủ, thủ đoạn dũng mãnh gan dạ, lại thấy thực lực phe mình hơn xa, vả lại tám người này cũng không phải mục tiêu chính của chuyến này, thực sự không cần phải lấy mạng đổi mạng, vì vậy mà đám cao thủ hầu như toàn bộ đều tập trung ở bên cỗ kiệu này, vì vậy, trong lúc nhất thời chiến lực lại thành ngang nhau.
Đang lúc đánh nhau kịch liệt, đột nhiên “Phanh” một tiếng, một đạo kỳ hoa hỏa tiễn xông thẳng lên trời!
– Là tín hiệu cầu cứu khẩn cấp của Quân gia.
Thủ lĩnh sát thủ hắc y nhân trong lòng biết nếu mà còn dây dưa nữa, tất có biến cố, cắn chặt răng, không còn chần chờ nữa, vung tay lên tài nhẫn nói:
– Phóng hỏa!
Năm sáu cây đuốc đồng thời được đốt lên, ném vào bên trong kiệu. Cỗ kiệu vì cần nhẹ nhàng thư thái, vốn là lấy vải vóc và thân trúc, gỗ quý làm thành, cực kỳ bắt lửa, lại nhờ gió thổi mạnh nên trong nháy mắt ngọn lửa hừng hực bốc lên, hắc y nhân bịt mặt cười ha ha, bộ dạng rất đắc ý. Giống như thấy được thảm trạng của Quân Mạc Tà ở trong lửa đang giãy dụa xin tha.
Nhưng hắn đang cười đột nhiên ngừng lại.
“Tách, đồm độp, ba ba” thanh âm thiêu đốt không dứt bên tai, nhưng trong lửa lại hoàn toàn không có bất kì một cái thanh âm hỗn loạn nào khác. Nếu như bên trong có người sống hoặc thậm chí là thi thể thì còn đúng…ít nhất…Cảm giác này có vẻ không giống a, đây là có chuyện gì?
Lẽ nào tên kia quả thật không có trong kiệu hay sao.
Hắv vung tay lên. Hai người hắc y nhân bên cạnh đồng loạt giơ tay lên, hai cây trường tác đen tuyền tự như linh xà từ trong tay bay ra. Từng cái chụp vào cỗ kiệu đang bị thiêu đốt kia, dùng sức lôi kéo, cỗ kiệu vốn sắp bị tan vỗ liền sụp đổ, mang theo hỏa diễm bay tán loạn tan rã ra.
Không có một bóng người!
– Lý Chí Vũ. Đây là có chuyện gì?
Một thanh âm trong trẻo mà lạnh lùng âm lãnh truyền đến. Một hắc y nữ tử lẳng lặng ở phía xa đứng lên, vóc người uyển chuyển, trong mắt thần quang cũng cực kỳ băng lãnh, có vẻ phi thường thất vọng.
“Hỏng rồi! Bịa lừa rồi!” Hắc y nhân Lí Chí Vũ trong lòng chấn động, đang định xoay người, đột nhiên không trung một đạo tia chớp chói lòa cắt ngang trời cao, trong lúc đó, một tiếng sấm ầm ầm nổ vang truyền tới.
Mưa to giống như thiên hà vỡ đê, ầm ẩm rơi xuống.
Đúng lúc này, tám gã thị vệ Quân gia đang đối mặt với sự vây công của bọn sát thủ đông hơn hai lần, mặc dù dựa vào ý chí liều mạng, có thể miễn cưỡng chống đỡ, nhưng song phương thực lực cách biệt thủy chung là rất lớn, vả lại vì liều mạng chém giết mà càng tiêu hao huyền khí của bản thân nhanh hơn, đã sắp không cầm cự được nữa rồi. Trong khoảnh khắc đó, lại có mấy người bị chém trúng, tiên huyết từ đó phun ra. Kỳ thực nếu mà lúc này bọn họ lựa chọn đột phá vòng vây, vô luận như thế nào cũng có thể chạy thoát được mấy người, nhưng mà mấy tên hán tử này, từ đầu đến cuối đều mang theo ý niệm lôi cuốn lực chú ý của đối phương trong đầu, quyết từ chiến không lùi!
– Lúc này không đi, còn chờ cái gì.
Theo một tiếng nói này, một thân ảnh thoáng như quỷ mị đột nhiên hiện ra phía sau một tên hắc y sát thủ, hai ngón tay thoạt nhìn có chút trắng nõn thon dài kia, liền đột ngột nắm lấy yết hầu của người nọ, nhẹ nhàng dùng lực, răng rắc một tiếng, tên sát thủ kia trong mắt mang theo một sự mơ hồ không tin nổi, thanh đao trong tay vô lực rung rung hai cái, liền ngã xuống.
Bởi vì thế tới của thân ảnh kia thực sự quá mức quỷ dị, một tên sát thủ khác đúng là hoàn toàn không phát hiện ra có địch nhân đánh lén, thấy đồng bọn đang êm đẹp lại đột nhiên vô cớ ngã xuống, không khỏi buồn bực hỏi:
– Ngươi làm sao vậy?
Hai người quan hệ rất tốt, liền chìa tay ra đỡ hắn.
Bàn tay vừa mới tiếp xúc thân thể đồng bọn, đột nhiên mười lăm mười sáu người còn lại đồng thời kinh hoàng hô to lên:
– Cẩn thận!
Chậm rồi. Hắn chỉ cảm thấy yết hầu mát lạnh, trong tai cũng nghe được “răng rắc” một tiếng, giống như tiếng cái gì đó bị bẻ gẫy rồi, sau đó hắn liền kinh ngạc phát hiện, hai mắt của mình, lại có thể vừa vặn nhìn thấy mông của mình.
“Đây là có chuyện gì? Ta rõ ràng là nhìn đằng trước, sao lại thấy được nó chứ.” Suy nghĩ của hắn, dừng ở chỗ này! Một cái đầu mềm oạt rủ xuống, hắn chết rồi mà đôi mắt vẫn như cũ mở trừng trừng không thể tin được mình lại nhìn thấy mông mình!
Tên đó thực sự rất may mắn, ít ra hắn chết cũng không cảm thấy bất kì sự thống khổ nào, lại càng không biết vì bất cứ ngoại vật nào mà có thể nhìn được mông mình lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng.
Bất quá, may mắn này không phải chỉ có mình hắn. Người khác cũng có.
Bởi vì…
Một đạo thiểm điện. Một tiếng sét đánh, theo đó mưa xối xả rơi xuống.
Nhờ tia chớp chiếu rọi, hầu như tất cả mọi người đều phát hiện ra một hiện tượng quỷ dị khó có thể tin nổi: Một người. Bóng người lơ lửng. Đột nhiên giống như quỷ mị hiện ra ở giữa bốn tên sát thủ đang bao vây, bất luận kẻ nào cũng không phát hiện ra được là hắn từ địa phương nào xuất hiện, cũng không có ai nghe được động tĩnh nào do hắn xuất hiện tạo ra.
Đây là thiên thần hành pháp, hay là quỷ mị biến hóa?
Hắn giống như một cái ác mộng ma quỷ, rõ ràng trơ mắt nhìn thấy nhưng lại hoàn toàn không thể nào chạm vào được, mà ma quỷ này lại bình tĩnh đoạt lấy tính mạng của mình, bản thân lại không có cách nào chống cự, chỉ có thể bị động chấp nhận mà thôi!
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 2: Thiên Hương phong vân.