” Dosu.”
Ngay lập tức ở phía trước bàn làm việc của cô, nơi Abe vừa đứng khi nãy đột ngột xuất hiện một bóng người nam nhân. Người nam nhân đó quỳ xuống một bên, đầu cúi xuống đầy kính trọng. Trên người của người nam nhân đó chính là bộ quân phục hải quân đầy quen thuộc.
” Ngươi nhanh chóng đi đến Enies Lobby. Anh hai hiện tại đang đến nơi đó để giải quyết cái rắc rối của tên Spandam kia. Ta cần ngươi giết hắn ngay sau khi anh hai đã giải quyết xong xuôi hết. Đã rõ ? ” Haruki nhìn cánh tay phải đắc lực của mình, ra lệnh.
” Đã rõ, thưa Haruki-sama…” Dosu trả lời rồi đứng dậy, đôi tử mâu của anh hơi sáng lên một cách quỷ dị . Trên gương mặt điển trai của anh hiện lên một cái nhếch mép ranh mãnh và sau đó Dosu biến mất khỏi phòng làm việc của Haruki.
” Ngươi đáng ngạc nhiên thay chính là một trong những người hiếm hoi khiến cho ta khó chịu đến như vậy đấy, Spandam…” Haruki thì thầm nhẹ trước khi đôi lam mâu của cô chuyển sang màu đỏ máu trong một khoảng khắc rồi quay trở lại bình thường. Cô đưa tay cầm lên sợi dây chuyền vàng được đặt tùy ý trên bàn làm việc của cô và cười nhẹ… một tiếng cười đầy khinh bỉ và mất kiên nhẫn.
” Mơ mộng thật nhiều và cao xa nhỉ… Nghĩ muốn lấy sợi dây chuyền này để lấy lòng ta sao ? ” Sợi dây chuyền lấp lánh dưới ánh đèn lại không thể hiện sự cao sang, quyền quý mà lại ngược thay, khiến cho nó trở nên hèn kém .
” Ta đã nghĩ rằng dù sao ngươi cũng là một trong những kẻ có vận may lớn nhất trong thế giới này nhưng mà hiện giờ…” Bàn tay của cô bùng lên một ngọn lửa xanh , sức nóng của nó lớn hơn những ngọn lửa đỏ rực mà cô thường sử dụng. Ánh lửa xanh mới lạ phập phùng phản chiếu lại trong đôi mắt của cô, bao trùm lấy sợi dây chuyền kia.
Haruki nở một nụ cười nhạt trên môi khi nhìn thấy sợi dây chuyền dần bị tan chảy dưới sức nóng của ngọn lửa.
Nếu như nói về phần sử dụng lửa thì cô lại yêu thích ngọn lửa màu đỏ hơn. Dù cho màu trắng và màu xanh đều có sức nóng và sức hủy diệt cao hơn màu đỏ rất nhiều nhưng cô vẫn dành một sự yêu thích cùng trân trọng đối với ngọn lửa có màu giống như mái tóc cùng đôi mắt của cô.
Bởi vì nó là đại diện cho sức sống mãnh liệt…
Bởi vì nó là đại diện cho sự hủy diệt…
Bởi vì nó là đại diện cho linh hồn của cô… trái tim của cô…
Và chừng nào ngọn lửa bên trong cô vẫn còn chưa bị dập tắt thì cô vĩnh viễn sẽ luôn đứng dậy và bảo vệ những người thân thương của cô…
Đôi huyết mâu xinh đẹp của cô nhìn chằm chằm sợi dây chuyền đang dần tan chảy thành một lớp chất lỏng kim loại và chảy xuống qua những luồng ngón tay của cô. Cho đến khi sợi dây chuyền đã hoàn toàn biến mất khỏi lòng bàn tay của cô thì Haruki mới nắm bàn tay lại. Ngọn lửa theo đó cũng biến mất …
” One crow for malice ~
Two for the mirth ~
Three for a funeral ~
Four for birth ~
Five for sliver ~
Six for gold ~
Seven for a story that should never be told ~
Eight for heaven ~
Nine for a hell ~
Ten to the devil where ever he may dwell ~ “
