Cậu vừa nói xong, người vốn hôn mê trên giường đột nhiên mở mắt ra, chậm rãi lấy túi chườm đá trên trán xuống.
– hai người muốn đi đâu vậy?
Cả Tiểu Hạ và Hoàng Minh vừa nghe thấy giọng nói này đều cứng người lại.
Hoàng Minh cực kỳ dứt khoát, lập tức kéo Tiểu Hạ ra ngoài, vừa đi vừa dán bùa ẩn thân lên người cô và mình.
Trước đó không phải cậu chưa từng muốn dùng cách này để ám sát Lục Cửu, nhưng Lục Cửu rất nhạy, có thể xác định chính xác vị trí của cậu mà né đòn, lại thêm cậu bị quy tắc ở thế giới này hạn chế, cho nên chỉ có thể liều mạng tới đây cứu người đi trước.
Bởi bùa ẩn thân tuy có tác dụng tốt, nhưng nếu quá lạm dụng cũng không hay, rất dễ gây nên sự chú ý của thiên đạo, nhất là khi thế giới này vốn không nên tồn tại những thứ gọi là tà thuật, bùa ẩn thân lại càng không thể nào.
Dù sao trên đời này không phải ai cũng giống như Hạ Kỳ Như, có thể tùy tiện sử dụng năng lực của mình mà không bị ai phát giác, cũng không bị ai cấm cản.
Cho nên nếu không phải bất đắc dĩ, cậu cũng sẽ không dùng đến nó.
Quả nhiên bùa ẩn thân vừa phát huy tác dụng, những người xung quanh liền không nhìn thấy bọn họ nữa.
Tiểu Hạ phát giác ra mọi người trong biệt thự đều không nhìn thấy mình thì hoảng sợ không thôi.
– Hoàng Minh, chuyện gì đang xảy ra vậy, vì sao bọn họ đều không nhìn thấy chúng ta?
– chị đây chính là bùa ẩn thân mà chị cho em, bây giờ chị không nhận ra cũng không sau, sau này dần dần sẽ nhớ lại thôi.
Hạ Lăng vừa nhìn xung quanh vừa nói, Tiểu Hạ hồ nghi nhìn cậu em nhà mình.
Cô cho nó từ khi nào vậy, vì sao cô không biết?
Trên đời này thật sự có thứ kỳ diệu như thế sao?
Hạ Lăng đưa Tiểu Hạ lên xe rồi nói.
– chị sau này em sẽ từ từ kể cho chị nghe sau, chúng ta cứ rời khỏi đây trước đã.
– ừm.
Bất kể Hạ Kỳ Như có ký ức hay không có ký ức, bất kể tính cách có thay đổi thế nào thì có một thứ vẫn không thay đổi ở cô.
Đó chính là người nhà.
Với cô mà nói, người nhà luôn là vị trí ưu tiên đầu tiên của cô.
Chỉ là…
Tiểu Hạ nhìn những chiếc xe ô tô đang đuổi theo sau mình, nhịp tim bình ổn bất giác đập mạnh lên.
Là hắn…đang đuổi theo cô sao?
Có lẽ không phải đâu…
Hắn đang bị thương mà.
Dù hắn có muốn, chú Ngôn cũng sẽ không cho phép đâu.
– đáng chết.
Hạ Lăng ở bên cạnh bị bám sát không buông liền buột miệng chửi thề.
Một tay cậu đặt trên vô lăng, tay còn lại cầm điện thoại ấn cái gì đó.
Một lúc sau có khoảng bốn chiếc xe đột nhiên lao ra từ các ngã rẽ, bắt đầu chặn các xe của Lục Cửu lại.
Nhưng có một chiếc xe vẫn xông qua vòng vây mà vượt lên phía trước.
Mắt thấy chiếc xe đó ngày càng áp sát, trái tim Tiểu Hạ bất giác đập nhanh theo.
Thật sự là hắn sao?
Kits…
Còn chưa để cô kịp định hình, chiếc xe đó đã áp sát bọn họ, ép buộc họ phải rẽ vào ngã rẽ trước mặt.
Hoàng Minh e ngại Tiểu Hạ bị thương nên buộc phải làm theo sự điều khiển của chiếc xe đó cho đến khi bị nó ép đến khi dừng lại hẳn mới thôi.
Mà ở phía sau xe của Lục gia cũng tiến lên phía trước chặn luôn ngã rẽ kia lại.
Tiểu Hạ nhìn cửa xe từ từ mở ra, trong lòng không hiểu sao lại thấy sợ hãi.
Cô sợ nếu thật sự là hắn…chút dũng khí rời xa hắn sẽ bị đập tan không còn lại gì.
Nhưng mà ông trời quả thật trêu ngươi, người cô không muốn đối mặt nhất lúc này lại cứ từ chiếc xe ấy bước xuống.
– Hoàng Minh không được.
Tiểu Hạ thấy Hoàng Minh muốn khởi động xe liền ngăn cậu lại, bản thân cũng vội vã mở cửa xe ra.
– trở về với anh.
Sắc mặt Lục Cửu hơi trắng, dù trên người đang bị thương nhưng hắn vẫn đứng thẳng như cây tùng, một chút yếu thế cũng không có.
Hắn rõ ràng đang bị thương, vậy mà vẫn cố chấp đuổi theo cô bằng được.
Cô…đối với hắn quan trọng như vậy sao?