– Thiếu hiệp cũng thật là người lòng dạ độc ác.
– Hừ, người không ác, đứng không yên.
Dương Khai cười lạnh không ngừng.
Trong con ngươi xinh đẹp của Lạc Lê lộ vẻ tươi sáng khác thường:
– Câu nói này cũng chính là người cao sang hưởng lợi, bổn cung quả thật đã coi thường thiếu hiệp rồi.
– Vậy ý của tiền bối là gì?
– Không dối thiếu hiệp, bổn cung sớm có một ý nghĩ, Xích Hỏa chết đi, Hỏa Diệu Tông như rắn mất đầu, trước mắt đúng là thời cơ lớn để giải quyết ân oán vạn năm của hai phía, nhưng làbổn cung hữu tâm vô lực.
Dương Khai như có điều suy nghĩ, khẽ gật đầu nói:
– Tiền bối là ám chỉ nội thương và họa ngầm trong tâm thần của mình?
– Ánh mắt thiếu hiệp thật sắc bén.
Lạc Lê cũng không phủ nhận.
Nội thương trong cơ thể nàng, lần trước là do luyện công sai gây ra, về họa ngầm của tâm thần, là khi quyết định từ bỏ Tô Nhan lưu lại, việc sau khiến tình cảnh của việc trước càng thêm trầm trọng, đây chính là lý do Lạc Lê luôn án binh bất động.
Nếu không thì dựa vào ân oán giữa hai phái, ngay trong ngày Xích Hỏa bị chém chết, Lạc Lê cũng đã sớm đi tới núi Hỏa Diệu, đem Hỏa Diệu Tông nhổ tận gốc.
– Dù như vậy, với thủ đoạn của tiền bối, chẳng lẽ cũng không có cách nào nắm lấy Hỏa Diệu Tông? Dương Khai hồ nghi.
– Thiếu hiệp nói đùa rồi.
Lạc Lê bật cười lắc đầu.
– Nếu là thời kỳ toàn thịnh của bổn cung, có lẽ nắm chắc bảy phần công phá đại trận hộ sơn của Hỏa Diệu Tông, nhưng với tình trạng hiện tại Thật khó.
Hỏa Diệu Tông giờ này mặc dù không có cường giả Hư Vương Cảnh trấn giữ, nhưng trong tông môn cũng không thiếu cao thủ Phản Hư Cảnh đỉnh phong, phối hợp với đại trận hộ sơn, cũng có thể giữ bổn cung lại.
– Ta thật đã coi thường Hỏa Diệu Tông! Dương Khai sờ cằm, trên mặt lộ ra vẻ ngưng trọng.
Dù sao tông môn khổng lồ đã lưu truyền hơn vạn năm, ít nhiều cũng có nội tình bên trong.
– Nhưng nếu ta có thể khiến tiền bối khôi phục thời kỳ toàn thịnh, khu trừ nội thương thân thể và họa ngầm của tâm thần, lại cộng thêm phối hợp của ta ở bên thì sao?
Dương Khai bỗng nhiên cười lên quỷ dị.
– Cái gì? Lạc Lê ngẩn ra, chân mày nhíu lại:
– Ngươi có thể khiến ta khôi phục thời kỳ toàn thịnh?
– Không sai!
– Nhưng vết thương của ta như vậy, linh đan diệu dược bình thường là không có ích lợi gì, chỉ có linh đan cấp Hư Vương mới có hiệu quả, nhưng lại phải là vài loại linh đan cấp Hư Vương đặc biệt! Vừa nói, Lạc Lê dường như là ý thức được điều gì, sắc mặt đại biến, cả kinh kêu lên:
– Chẳng lẽ thiếu hiệp còn là một vị luyện đan sư cấp Hư Vương?
Dương Khai cười im lặng, có vẻ bí hiểm:
– Phải hay không, tiền bối cứ chờ rồi sẽ biết.
Phải rồi, ta cần những vật liệu này, với tình cảnh của Băng Tâm Cốc, có lẽ có thể lấy ra, tiền bối hãy nghe cho kỹ
Dương Khai báo một loạt các dược liệu danh tiếng, không thứ nào không phải là dược liệu cấp Hư Vương.
Lạc Lê toàn thân ngây ra, vừa cố gắng nhớ kỹ, vừa đưa ánh mắt không thể tưởng tượng nổi nhìn Dương Khai, thân thể mềm mại không kiềm được khẽ run lên.
Các dấu hiệu biểu lộ cho thấy, người thanh niên này thật sự rất có khả năng là một vị luyện đan sư cấp Hư Vương, nếu không thì, sau lưng hắn cũng có một vị luyện đan sư cấp Hư Vương chống lưng, nếu không thì hắn muốn nhiều dược liệu như vậy làm gì?
Sóng to gió dâng trào trong lòng Lạc Lê, rất lâu không cách nào ổn định.
Luyện đan sư cấp Hư Vương, đều vô cùng hiếm thấy trong cả Tinh Vực, chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Những người này không chỉ là đại danh đỉnh cao, dù là cường giả Hư Vương tam tầng cảnh đỉnh phong gặp bọn họ, cũng phải cung kính lễ độ, không dám chậm trễ chút nào.
Bọn họ là người cao quý, cả Tinh Vực trân trọng.
Nếu như thanh niên trước mắt này thực sự là một vị luyện đan sư cấp Hư Vương, tổn thất lần này của Băng Tâm Cốc thật quá lớn rồi.
Nghĩ đến đây, trước mắt Lạc Lê có chút đen mờ, suýt nữa hôn mê bất tỉnh, cũng may tâm tính tu vi không tệ, cố nén khiếp sợ trong lòng, giữ vững tỉnh táo.
– Những vật liệu này, cũng không khó tìm chứ? Dương Khai nhìn Lạc Lê.
– Ta sẽ sai người đi nhà kho kiểm tra, vật liệu thiếu hiệp nói, trong nhà kho có lẽ có lưu giữ!
– Như thế là tốt.
Phải rồi, ta còn cần một gian mật thất.
– Bổn cung sẽ tự biết cho người sắp xếp ổn thỏa! Lạc Lê lập tức gật đầu.
– Được rồi, ba ngày sau, ta sẽ trở lại chỗ này, tiền bối cứ chờ đợi đi.
Dương Khai đứng lên.
– Dương thiếu hiệp Lạc Lê cũng đứng dậy gọi.
– Tiền bối còn có chuyện gì?
– Ta muốn hỏi ngươi, ngươi trăm phương ngàn kế muốn tiêu diệt Hỏa Diệu Tông, là vì cái gì? Tuy nói Vệ Phong ngày đó có làm nhục Tô Nhan, nhưng hắn dù sao cũng đã chết, ngoài ra, Hỏa Diệu Tông dường như chưa từng trêu chọc thiếu hiệp? Ngươi cũng không phải là vì giúp đỡ Băng Tâm Cốc chúng ta mà làm những chuyện này.
– Ai nói bọn họ chưa từng trêu chọc ta? Dương Khai hừ hừ.
– Bọn họ đã trêu chọc ta nhiều lần rồi, dĩ nhiên, đây không phải là nguyên nhân chủ yếu, ta muốn đối phó với Hỏa Diệu Tông là bởi vì ta muốn Càn Thiên Lôi Viêm của bọn họ!
Lạc Lê biến sắc, hô nhỏ:
– Khẩu vị của thiếu hiệp thật là lớn! Càn Thiên Lôi Viêm chính là gốc rễ lập tông của Hỏa Diệu Tông, tục truyền đã thông linh, uy năng khó lường, bổn cung sở dĩ không dám tự tiện xông vào Hỏa Diệu Tông, băn khoăn lớn nhất chính là Càn Thiên Lôi Viêm này!
– Vậy sao, vậy thì quá tốt rồi, có thể khiến tiền bối e ngại như vậy, Càn Thiên Lôi Viêm này xem ra không phải chuyện đùa, ta nhất định phải có được! Dương Khai khoái trá cười ha hả.
– Ngươi
Lạc Lê kinh ngạc chăm chú nhìn Dương Khai, thầm nghĩ tên này quả là một kẻ điên, ngay cả mình đều vô cùng e ngại Càn Thiên Lôi Viêm kia, hắn không ngờ tuyệt đối không sợ, cũng không biết rốt cuộc dựa vào cái gì.
Hy vọng hắn không phải là kẻ nói như rồng leo, làm như mèo mửa.
Lạc Lê âm thầm cầu nguyện trong lòng.
Thần sắc nhiều lần biến ảo, Lạc Lê dường như đưa ra quyết định trọng đại gì vậy, lại lên tiếng nói:
– Dương thiếu hiệp, nếu có cơ hội, có thể để Tô Nhan lại gặp mặt bổn cung một lần không? Bổn cung có một số việc muốn nói với nàng.
Dương Khai nhìn nàng nghiêm túc, qua một hồi lâu, mới gật đầu nói:
– Được, đêm nay ta để Tô Nhan tới gặp ngươi, cáo từ trước.
– Đa tạ thiếu hiệp.
Lạc Lê khẽ gật đầu.
Dương Khai một đường hạ xuống Băng Tuyệt Phong, Thanh Nhã chờ trên đỉnh núi thấy hắn bình yên trở về, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Mà Băng Lung hiển nhiên đã có được truyền tin của Lạc Lê, lập tức tiến lên đón, lên tiếng nói:
– Dương công tử, xin mời theo ta.
– Làm phiền rồi!
Không mất quá nhiều thời gian, Dương Khai liền được an bài ở trong một lầu các trong đảo, những dược liệu mà hắn báo ra kia, cũng trong thời gian nửa canh giờ ngắn ngủi đều được gom đủ, do Băng Lung tự mình đưa tới.