Trường Không Minh Nguyệt cả giận nói.
Bất quá, mặc dù là tức giận, thanh âm cũng thập phần thanh thúy, chúng võ giả tuy rằng không thấy được dáng dấp của Trường Không Minh Nguyệt. Nhưng vẫn có thể từ trong thanh âm của nàng có phán đoán ra được, thiếu nữ trên bầu trời khẳng định có dung mạo phi phàm.
Trên bầu trời, Hiên Viên Sơ Tuyết tay trái vừa nhấc một cái, trong bàn tay tuyết trắng nhất thời trồi lên một cái Tam Túc Cổ Đỉnh, chính là Thủy Chi Thánh Đỉnh.
Thấy Thủy Chi Thánh Đỉnh, hai mắt Trường Không Minh Nguyệt nhất thời con ngươi co rụt lại.
Nàng biết, thu được một cổ Thánh Đỉnh có bao nhiêu khó khăn, mà cổ Thủy Chi Thánh Đỉnh này, mắt thấy sẽ thuộc về nàng sở hữu, thế nhưng lại bị Hiên Viên Sơ Tuyết cướp trắng, kết quả này để nàng dù thế nào cũng đều không tiếp thụ nổi.
Hiên Viên Sơ Tuyết nhìn Trường Không Minh Nguyệt nhàn nhạt mà nói:
– Trường Không Minh Nguyệt, Thủy Chi Thánh Đỉnh ở chỗ này, ngày hôm nay cho ngươi một cơ hội, có bản lĩnh đem nó cầm lấy. Nếu là ngươi không có bản lĩnh này, sau đó sẽ không được tựa như âm hồn không tiêu tan dây dưa với ta nữa.
– Ta sẽ không thua cho ngươi…..!
Trường Không Minh Nguyệt khẽ cắn môi, hai mắt lại đột nhiên sáng ngời:
– Hỏa Vũ Lưu Tinh….!
Đang khi nói chuyện, Trường Không Minh Nguyệt đã động, trong tay nàng đột nhiên hiện ra một cái xích hồng sắc trường tiên.
Cánh tay Trường Không Minh Nguyệt vung ra, xích hồng sắc trường tiên kia liền rất nhanh bày lên, thân thể nàng, cũng tùy theo vũ động, tư thế mỹ diệu, vô cùng hoàn mỹ.
Trường tiên kia theo Trường Không Minh Nguyệt huy động, ở trên hư không rơi xuống một đạo lại một đạo hỏa hồng sắc tiên ảnh.
Huyền Thiên nhìn Trường Không Minh Nguyệt bày ra dáng người. Còn đang hoảng hốt, hỏa hồng sắc tiên ảnh kia từng tầng chồng chất lên, trong nháy mắt liền rậm rạp, dường như một trận hỏa vũ từ trên trời giáng xuống, hướng Hiên Viên Sơ Tuyết bay đi.
Trong nháy mắt, Huyền Thiên giật mình tỉnh giấc, nhìn hỏa vũ tiên ảnh tựa như mưa sao băng rơi xuống kia, trong lòng chấn động. Lấy thực lực của hắn hiện nay, dĩ nhiên ở dưới một chiêu Hỏa Vũ Lưu Tinh này, đỡ không được một hiệp, chỉ có tiến nhập trong Thánh Đỉnh, mới có khả năng ở dưới trường tiên của Trường Không Minh Nguyệt công kích có hi vọng chạy thoát mạng.
Bởi vậy có thể thấy được, thực lực của Trường Không Minh Nguyệt thật là kinh khủng.
Hiên Viên Sơ Tuyết đạp lập hư không, cũng không thấy bất luận vẻ lo lắng gì, nàng thần sắc bình tĩnh, vẫn lạnh lùng như trước.
Chỉ là, nhiệt độ bốn phía xung quanh nàng, đang chợt lạnh xuống, giảm xuống kịch liệt.
Nàng vung cánh tay lên, trên bầu trời liền đột nhiên có tuyết hoa bay lên khắp bầu trời, Hỏa Vũ Lưu Tinh kia bao phủ phương viên mấy nghìn thước. Hoa tuyết khắp bầu trời kia cũng bao phủ phương viên mấy nghìn thước.
Trong nháy mắt, Hỏa Vũ Lưu Tinh tiên ảnh rất nhanh không gì sánh được kia, không thấy huyễn ảnh, tốc độ liền giảm xuống, dường như biến thành động tác chậm chạp, tất cả mọi người đều nhìn thấy rõ ràng.
Trường Không Minh Nguyệt vẫn như trước đang vũ động, nhưng cảm giác được một cổ hàn khí lao bổ đến, khiến toàn thân huyết dịch của nàng đều có một loại cảm giác đóng băng, thần sắc cả kinh.
Lúc này, Hiên Viên Sơ Tuyết lại tiến về phía trước một bước, dưới chân nàng dẫm một đóa hoa tuyết thật lớn, trong thiên địa một cổ năng lượng như quang không hiểu, trong sát na bị nàng thu hồi trong cơ thể.
– Phá……..!
Hiên Viên Sơ Tuyết khẽ quát một tiếng, nâng vừa lộn cầm Thủy Chi Thánh Đỉnh lên, đột nhiên hướng tiền phương lật một cái, cánh tay dường như lưỡi dao sắc bén, bổ chém xuống dưới.
Hưu….
Một đạo tiếng xé gió xuất hiện, tiền phương hư không, trong sát na hóa thành hai nửa, một đạo thủy nhận lại đột nhiên chém ra, dường như một dòng trường hà thật lớn, đem tiên ảnh khắp bầu trời trảm thành hai nửa.