Thiên Nguyên đáp: Đừng hỏi nhiều, có chuyện gì gặp mặt rồi nói. Trên đường đến đây không nên nói chuyện gì, như vậy cũng là muốn tốt cho nàng.
Sau khi kết thúc liên hệ, Bích Nguyệt phu nhân suy nghĩ một chút rồi quay đầu nói với ba người sau lưng:
– Ta có chút chuyện không thể về cùng các ngươi. Các ngươi đi tới chỗ Tào Vạn Tường Tào đô thống phục mệnh đi. Sau đó mới trở lại Thiên Nguyên tinh.
Đi tới chỗ Tào Vạn Tường phục mệnh? Tình huống sao lại có chút kỳ quặc như vậy?
Ba người Miêu Nghị nhìn nhau, Mộ Dung Tinh Hoa hiển nhiên không quá tự nhiên, nhưng mà nàng vẫn chắp tay đáp:
– Vâng.
Bích Nguyệt phu nhân cũng không có nói rõ chuyện gì, trên thực tế chính bản thân nàng ta cũng không rõ xảy ra chuyện gì. Nàng đột nhiên đẩy nhanh tốc độ phi hành, đi trước một bước.
– Sao lại đi tới chỗ Tào Vạn Tường kia làm gì?
Từ Đường Nhiên nói nhỏ một tiếng, lặng lẽ nhìn Mộ Dung Tinh Hoa.
– Lén lút nhìn cái gì? Không cần sợ ta khó chịu, ta cũng không để ý, các ngươi còn lo lắng cái gì? Không làm mất mặt hai người các ngươi.
Mộ Dung Tinh Hoa tự giễu nói một tiếng:
– Đi thôi.
Miêu Nghị cảm thán, lại trêu chọc:
– Không sợ cũng không được. Tình nhân của ngươi nói không chừng sẽ thu thập hai người chúng ta.
Từ Đường Nhiên liên tục gật đầu:
– Đúng. Đúng.
Mộ Dung Tinh Hoa trắng mắt nhìn bọn họ:
– Các ngươi lập công lớn trở về, cho dù hắn muốn làm gì các ngươi thì lúc này cũng không dám ra tay, như vậy chẳng khác nào đánh vào mặt Thiên đế.
Miêu Nghị cười ha hả nói:
– Vẫn nên cẩn thận một chút là tốt nhất. Nếu như có khả năng, ngươi nên đả thông hắn một chút hộ hai chúng ta.
Mộ Dung Tinh Hoa lặng lẽ gật đầu.
Thanh sơn lục thủy ở nhân gian, thế gian khuynh thành phồn hoa, trường sinh bất lão mờ mịt…
Ngoài cung điện nguy nga, Bích Nguyệt phu nhân ôm hồ ly từ trên trời giáng xuống, thủ vệ ở cửa cung lập tức hành đại lễ:
– Phu nhân…
Bích Nguyệt phu nhân ngẩng đầu ưỡn ngực đi vào. Rất nhanh có người đi thông báo một tiếng.
Rất nhanh trong quỳnh lâu ngọc vũ có một hán tử mày kiếm đi ra đón nàng. Người này mặc dù gầy, nhưng mà lại long hành hổ bộ, khí vũ hiên ngang. Y quan hoa mỹ, khí thế trên người lại bức nhân, đến mức khiến cho tất cả mọi người phải tránh lui sang hai bên, cúi đầu khoanh tay mà đứng. Đây là một trong thất thập nhị hầu của Thiên đình – Thiên Nguyên hầu gia.
– Phu nhân… Phu nhân..
Bên ngoài không ngừng truyền tới thanh âm cung kính hành lễ, thân ảnh của Bích Nguyệt phu nhân rốt cuộc cũng xuất hiện bên trong. Thiên Nguyên hầu lập tức cười ha hả, nhanh chóng bước tới, chắp tay nói:
– Phu nhân tới rồi sao?
Có quyền thế, địa vị lại kém xa, nhưng mà tình kết tóc này không thể nào bỏ được. Tự nhiên hắn không cần phải tự cao tự đại.
Bích Nguyệt Phu nhân liếc hắn một cái, thuận tiện đưa hồ ly trong ngực ra. Thiên Nguyên hầu ôm lấy rồi quay người đi theo nàng, thuận miệng hỏi:
– Không mang tùy tùng, một mình sao?
Bích Nguyệt phu nhân nói:
– Mấy người kia không phải bị chàng đuổi tới chỗ Tào Vạn Tường sao? Bảo thiếp tới có chuyện gì vậy?
Thiên Nguyên hầu nhìn hồ ly tinh trong tay, thuận tay ném cho người đứng bên cạnh, hắn đối với sủng vật không có hứng thú, miệng cười nói:
– Ta và nàng là phu thê, chẳng lẽ không có việc gì ta không thể tìm nàng?
Bích Nguyệt phu nhân nhìn hắn:
– Chàng còn biết thiếp và chàng là phu thê sao? Chàng thử tính xem đã bao nhiêu năm rồi chưa từng đoái hoài tới thiếp?
Thiên Nguyên hầu thở dài
– Không phải là ta không muốn, nhưng mà thân phận của ta như vậy, vừa đi tới chỗ nàng, bên kia sẽ huyên náo, cao thấp không được yên bình.
Lời này nói ra ngay cả bản thân hắn cũng chột dạ.
Bích Nguyệt phu nhân không muốn nhiều lời với hắn. Chọc thủng tấm màng mỏng kia cũng không có ý nghĩa. Nàng trực tiếp đi tới nơi thường ngủ, lại sai người chuẩn bị nước thơm tắm rửa. Vì che dấu bản thân đang chột dạ, Thiên Nguyên Hầu cũng đi theo tới phòng, dưới tình huống không có người ngoài, hắn không còn làm hầu gia nữa mà chuyên tâm, ra sức hầu hạ Bích Nguyệt phu nhân.