Nghĩ thông suốt điểm ấy, con mắt của Nhiếp Vân sáng ngời, không do dự nữa, bàn tay nhẹ nhàng trảo một cái.
Đoạn Hiểu Sinh đang chiến đấu căn bản không có chú ý, áo choàng trong đan điền hắn đã rơi vào tay Nhiếp Vân.
Thiên phú Thần Thâu tấn cấp đến thiên phú Thâu Thiên, ngay cả thiên địa pháp tắc cũng có thể trộm, trộm một hai kiện đồ vật, đơn giản đến cực điểm.
– Luyện hóa!
Trộm ra cái áo choàng này, Nhiếp Vân chẳng muốn nghiên cứu, tinh thần khẽ động, liền định luyện hóa.
Nghiên cứu nó có tác dụng gì, còn không bằng trực tiếp luyện hóa, như vậy cho dù công năng lại thần bí cũng có thể vừa xem hiểu ngay.
– Ân? Rõ ràng có linh hồn ấn ký? Hừ, Tạo Hóa chi hỏa, đốt cháy!
Tinh thần vừa tiến vào áo choàng, lập tức bị một cổ tinh thần cường đại bắn ra, Nhiếp Vân hừ lạnh một tiếng, chẳng muốn nhõng dây dưa, ngón tay điểm một cái, một đạo Tạo Hóa chi khí lập tức vọt tới.
Ầm ầm!
Tạo Hóa chi hỏa là hỏa diễm của thiên phú Diễm Hỏa sư đạt tới hình thái thứ tư, cơ hồ không có gì không đốt, cho dù linh hồn gặp phải cũng tan thành mây khói.
Linh hồn lạc ấn của Đoạn Hiểu Sinh sao chống đở được lực lượng cuồng bạo như thế, bị đốt thành tro bụi.
PHỐC!
Ngay lúc đó, Đoạn Hiểu Sinh đang chiến đấu với Kiếm Sơ Phật chủ phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.
– Ngươi… Ngươi rõ ràng trộm đi Cửu Thiên Huyền Y của ta, còn luyện hóa được… Lúc nào Phật môn cũng thành tiểu tặc trộm đồ rồi!
Cảm nhận được Cửu Thiên Huyền Y cùng linh hồn của hắn triệt để tróc bong, Đoạn Hiểu Sinh thiếu chút nữa tức điên, không còn phong độ như trước kia.
Con em ngươi, đường đường cao thủ Phật môn, cố ý cùng ta ước chiến, trên thực tế lại âm thầm ăn cắp, quả thực đáng giận đến cực điểm!
– Cái gì Cửu Thiên Huyền Y? Không phải là đối thủ của ta, bớt ở đó kiếm cớ đi!
Kiếm Sơ Phật chủ thấy hắn đột nhiên nói như vậy, hừ lạnh một tiếng, tăng bào hất lên, ống tay áo bay phất phới.
– Ta không phải là đối thủ của ngươi? Tốt, ngươi đã nói như vậy, hôm nay ta liền đánh cho ngươi thừa nhận!
Đoạn Hiểu Sinh thấy đối phương đổi trắng thay đen, chết không thừa nhận, tức giận đến con mắt nheo lại, nổi trận Lôi Đình, ngón tay bắn ra, thi triển một đạo kiếm khí.
– Hừ, ta ngược lại muốn nhìn thực lực của ngươi, có phải lợi hại như miệng của ngươi hay không!
Kiếm Sơ Phật chủ cũng không lui về phía sau, tiến về phía trước một bước, song chưởng giao nhau, trước mặt như tạo thành một bình phong thủ ấn.
Thiên Phật Thủ!
Ầm ầm!
Hai đại cao thủ lần nữa giao kích chung một chỗ.
Hai người dốc sức liều mạng chiến đấu, đều muốn đẩy đối phương vào chỗ chết, mà người khởi xướng chuyện này thì đang nhìn Cửu Thiên Huyền Y, con mắt càng ngày càng sáng.
– Quả nhiên là bảo vật có thể làm cho người tiến vào Hỗn Độn!
Luyện hóa Cửu Thiên Huyền Y, Nhiếp Vân lập tức minh bạch tác dụng của vật này.
Đồ vật như vậy là do cường giả Tiên Quân của Nho môn tự tay luyện chế, có thể cho cường giả không đến Tiên Quân cảnh tiến vào Hỗn Độn hải dương, hơn nữa không bị thương tổn.
– Đã có thứ này, không quản bọn hắn làm khỉ gió gì, không bằng ta vào xem trước…
Đã biết công dụng của thứ này, Nhiếp Vân cảm thấy không có tất yếu tiếp tục đợi nữa, tinh thần khẽ động, liền trộm sạch sẽ bảo bối của Kiếm Sơ Phật chủ cùng Đoạn Hiểu Sinh.
Tinh thần khẽ động, Tinh Cung biến thành hơi bụi mượn nhờ lực lượng của hai người chiến đấu bay vào Hỗn Độn hải dương.
Hô!
– Quả nhiên đoán không sai, Bắc Đẩu tinh cung là Tạo Hóa Tiên khí, cũng có thể chống cự Hỗn Độn hải dương!
Tinh Cung tiến vào hải dương, Nhiếp Vân lập tức nở nụ cười.