Nhưng mà chưa kịp thở hết ra đã bị anh hôn xuống.
Nụ hôn này, trong nháy mắt không thể cứu vấn.
Trong cơ thể cô như có lửa, dường như có thể đốt cháy tất cả vậy.
Hai người mơ hồ bước đến giường, khi anh đang định kéo cà vạt và cài cúc áo thì Nhạc Tư đã gõ cửa bên ngoài.
“Đại ca, người của ông Nam đến rồi, muốn cùng anh đi qua đó, bây giờ muốn cùng anh trao đổi một chút kế hoạch, đã dẫn người đến phòng đọc sách rồi.”
Động tác của Phó Thiết Ảnh nháy mắt cứng đờ, đầu lông mày nhăn lại, cả gương mặt hết sức nghiêm trọng.
Anh sâu sắc nhìn Châu Vũ một cái, cuối cùng đem toàn bộ dục vọng hóa thành nhu tình, nhẹ nhàng hôn xuống trên đỉnh đầu cô.
Nụ hôn này, dừng lại mấy giây.
Nắng sớm chiếu rọi lên hai con người, vẽ lên hình dáng đẹp đẽ.
“Ở nhà ngoan ngoãn đợi tôi, ba ngày sau tôi quay về, thuốc Tạ Quế Anh đưa nhớ ngoan ngoãn uống hết, có thể giúp em kéo dài thêm một tháng. Tôi sẽ không để em chết, tin tôi.”
Não cô giờ bị vây trong trạng thái mơ hồ, cũng không biết cụ thể là anh ta đang nói đến cái gì, chỉ nhất mực nói vâng.
“Vậy tôi đi trước, có thể ra ngoài, nhưng Nhạc Tư phải đi theo, cẩn thận một chút.”
Đây là sự nhường nhịn cuối cùng của anh. j “Vâng…..Vâng – Anh đứng dậy, quay thân rời đi.
Mắt thấy anh sắp đi ra ngoài cửa, cô đột nhiên gọi anh lại.
“Phó Thiết Ảnh…
Tay anh dừng lại ở trên tay nắm cửa, thân mình dừng lại, quay người nhìn cô.
“Trên đường chú ý an toàn.”