Sau khi rời khỏi hiện trường gây án, Trương Thác cũng không trực tiếp rời khỏi đó, anh vẫn luôn núp bên ngoài đại viện nhà họ Tân thế nhưng đợi tới sáng vẫn không thấy air a ngoài ngoại trừ những cảnh sát tuần tra và đám thanh niên ở cục chín.
Trương Thác duỗi eo, kéo căng mấy phần cơ bắp mệt mỏi, chậm rãi đi về phía khách sạn, thế nhưng khi anh vừa mới đi được hai bước liền bị chặn lại.
“Nơi này chắc hẳn không để cho những người không có phận sự ra vào đúng chứ? Thế thì ai cho anh vào đây?” Người thanh niên ở cục chín mang theo hai người sãi bước về phía Trương Thác, vừa đi vừa lên tiếng chất vấn anh.
“Nào, tới đây đi dạo một chút đi này” Trương Thác đút hai tay đút túi, cong môi “Còn về việc anh nói không để cho người khác ra vào thì tôi không nhìn thấy dải phân cách và bảng hướng dẫn ở đâu cả”
Một người đứng sau lưng người thanh niên kia lên tiếng mắng: “Chú ý cái thái độ khi nói chuyện của anh đi!”
“Được rồi, cứ để cho anh ta mạnh miệng đi, để tôi xem anh ta còn phách lối tới mức nào!” Trong mắt người thanh niên kia dâng lên vẻ hận thù: “Tôi cảnh cáo anh lần nữa, đây là Đô Thành chứ không phải đảo Quanh Minh của anh vì thế anh nên dẹp cái dáng vẻ đó của anh đi. “
Trương Thác cười một tiếng, sãi bước đi về phía trước.
“Anh ta là ai? Chúng ta có nên?” Một người đàn ông đứng phía sau người đàn ông trẻ tuổi lên tiếng.
Người thanh niên khit mũi: “Phái vài người lần lượt đưa người của nhà họ Lâm về để điều tra. Có thể hỏi toàn bộ những người ở nhà họ Lâm, sau khi tra khảo xong thì nhốt lại trong cục hai mươi bốn giờ”
“Tôi biết rồi để tôi sắp xếp”
Sau khi Trương Thác mua phần sữa đậu này và hai chiếc bánh tiêu thì nhanh chóng quay trở về khách sạn.
Vừa tới cửa khách sạn, Trương Thác đã nhìn thấy ba biển số xe màu vàng và chiếc Accord màu đen phiên bản giới hạn đang dừng ở lối vào khách sạn.
Trương Thác chỉ nhìn thoáng qua liền xác định ba chiếc xe này là của cục chín.
Sau khi ba chiếc xe dừng lại trước cửa khách sạn, cửa xe nhanh chóng mở ra, mấy thành viên của cục chín nhanh chóng xuống xe lao thẳng vào khách sạn.