Bất quá vị thánh tộc họ Cốc này tự nhiên không nghĩ tới, người mà chính mình khổ tâm chờ đợi nơi đây nhiều ngày như vậy bỗng nhiên bởi vì vị “Lưu phong tử” kia xuất hiện làm cho mục tiêu của mình trốn mất.
Thật không hiểu là do Hàn Lập may mắn hay là vị này xúi quẩy. Kế tiếp vị lão già họ Cốc này một tay bấm quyết, thân hình liền trở nên mờ mịt vô cùng, cuối cùng bị bao phủ trong làn sương mù không thấy bóng dáng. Hàn Lập tự nhiên không biết, chình mình trong lúc vô ý đã thoát một cái đại phiền toái. Hắn cùng Tiêm Tiêm không quay lại Tiêu Vân trấn mà trực tiếp theo phụ cận bay qua nhằm thẳng đến phía ngoài kiên trì mà đi.
Hơn nửa ngảy sau, hai người cuối cùng đã từ trong vụ hải phi độn ra, sau đó phá không bay đi. Một ngày sau, Hàn Lập cùng Tinh Tộc nữ tử đã thấy được trên không trung bóng dáng mơ hồ của Vân Thành xa xa.
Lúc này hai người dừng độn quang lại, tạm thời đứng ở giữa không trung.
“Tiêm tiên tử, vì phòng ngừa có hữu tâm nhân chú ý. Hai người ta tốt nhất là tách ra mà đi vào thành.”
Hàn Lập bình tĩnh nhìn Tiêm Tiêm nói.
“Hàn huynh nói cực kỳ có lý, hai người ta cùng đi vào mà nói đích xác có chút đáng chú ý. Như vậy đi, đạo hữu đi trước vào thành, một khắc sau tiểu muội sẽ đi vào được không?”
Tiêm Tiêm suy đoán mỉm cười nói.
“Không có vấn đề gì.”
Hàn Lập vui vẻ đồng ý nói.
“Đúng rồi, Hàn huynh trước tiên có thể đem viên thánh giai ma hạch kia đưa cho ta. Để tu bổ Thiên ngoại ma giáp thì trước tiên ta cần xử lý ma hạch và sử dụng bí thuật luyện chế qua một phen. Như thế mà nói, Hàn huynh cũng có thể sớm có được bộ ma giáp.”
Tinh Tộc nữ tử thản nhiên nói.
Hàn Lập nghe xong thì cũng cười nhưng không nói gì mà khoát tay, nhất thời một cái hộp ngọc bay ra. Trên mặt Tiêm Tiêm hiện lên một tia kinh ngạc nhưng ngọc thủ vừa nhấc đã thu cái ngọc hạp tới trong tay. Bất quá, nàng cũng không lập tức mở cái hộp ra mà là mở đôi mắt đẹp nhìn Hàn Lập một lúc sau đó mới bỗng nhiên cười một tiếng nói:
“Hàn huynh đối với tiểu muội thật sự là rất yên tâm sao, bảo vật khó khăn mới đến tay như thế mà lại có thể nhẹ nhàng đưa cho ta.”
“Hắc hắc, không phải là yên tâm mà Hàn mỗ tin tưởng Tiêm đạo hữu sẽ không vì một viên thánh giai ma hạch mà làm ra cử chỉ gì không khôn ngoan.”
Hàn Lập lại lắc đầu hờ hững nói.
“Mặc kệ như thế nào mà nói, Hàn huynh một khi đã yên tâm đem vật ấy giao cho ta thì tiểu muội nhất định sẽ không phụ kỳ vọng. Nửa tháng sau, đạo hữu lại đến tiểu điếm tìm ta, ta sẽ chuẩn bị tốt hết thảy vì đạo hữu mà tu bổ Thiên ngoại ma giáp.”
Tiêm Tiêm bấc giác nổi lên một tia mỉm cười, nhẹ giọng nói.
“Cái này cũng phải nhờ vả Tiêm tiên tử.”
Hàn Lập nghe vậy thì trên mặt cũng lộ ra vẻ tươi cười.
Sau đó, hai người hàn huyên vài câu rồi Hàn Lập liền ôm quyền cáo từ trước. Chỉ thấy độn quang xuất hiện rồi một đạo thanh hồng nhằm thẳng đến phía trước tường thành thật lớn mà đi, một lát sau đã biến mất ở trong mây mù không thấy bóng dáng. Mà Tiêm Tiêm thì vẫn đứng ở chỗ cũ không nhúc nhích, nhìn phương hướng Hàn Lập rời đi mà ánh mắt chớp động.
“Như thế nào, ngươi vẫn còn muốn tiếp tục mượn sức người này sao?”
Bỗng nhiên một thanh âm xa lạ từ trên người Tinh Tộc nữ tử truyền ra.
“Kỳ ảnh, ngươi đả tỉnh lại!”
Tiêm Tiêm vừa nghe thấy thanh âm này thì không khỏi vui vẻ, hai ống tay áo run lên. Nhất thời một mảnh sáng mờ bay ra sau đó là một đoàn thanh ảnh, sau khi bắn ra xoay quanh một cái thì hoá thành một cái hư ảnh Kỳ lân to cỡ đầu ngón tay.
Con thú này lắc lắc đầu cười khổ một tiếng nhìn Tinh Tộc nữ tử mở miệng nói:
“Mấy ngày trước ta đã miễn cưỡng tỉnh lại nhưng bởi vì lại phải trợ giúp ngươi liên tiếp thúc giục vài loại đại pháp nên kết quả là phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng mất mấy ngày.”
“Hành động này của chúng ta xem như không công mà lui. Không nghĩ tới chẳng những Chân linh chi huyệt Huyệt linh xuất hiện dị biến mà ngay cả gia hoả tồn tại giống như ngươi cũng chạy tới nơi đó. Nếu không có vài phần vân khí thì chúng ta thực có thể vẩn lạc ở trong đó.”
Tiêm Tiêm bất đắc dĩ nói.
“Đích xác là như thế. Bất quá cũng may mắn do tiểu tử họ Hàn kia thần thông xa hơn so với dự đoán của chúng ta, nếu không ngươi thật đúng là không thể sống mà ly khai khỏi Ma Kim Sơn Mạch. Bất quá ngươi còn tính toán tiếp tục giao hảo với người này a, có phải là chuẩn bị cho lần vào Chân linh chi huyệt tiếp theo sao?”
Kỳ ảnh gật gật đầu rồi tiếp tục hỏi lại một câu.
“Chân linh chi huyệt xuất hiện lần tiếp theo là chuyện tình của nhiều năm sau. Tạm thời chúng ta không nên cân nhắc xa như thế nhưng cho dù không lo lắng đến việc này thì người này thần thông to lớn như thế, tựa hồ không kém gì thánh giai sơ giai tồn tại. Ta nên hết sức giao hảo thì cũng không có chỗ xấu.”
Tinh Tộc nữ tử khoé miệng nhếch lên, cười hỏi.
“Có lý. Thượng tộc thất giai mà đã có thần thông kinh người như thế thì đích xác là đáng giá để mượn sức.”
Kỳ ảnh trầm ngâm một chút rồi cũng đồng ý.
“Bất quá, lúc này đây chúng ta tiêu phí nhiều tâm huyết như thế, cũng vì vậy mà chịu nhiều phiêu lưu nhưng cuối cùng vẫn không thu hoạch được gì. Cái này thật sự làm cho ta rất không cam lòng.”
Tinh Tộc nữ tử hai tay ở trong tay áo nắm chặt lại, bộ dáng rất là buồn bực nói.
“Ha ha, ngươi cũng không nhất định phải chán nản như thế. Tuy rằng Chân lân bản nguyên này ngươi tạm thời không thể có được nhưng như thế cũng không có nghĩa là ta không có biện pháp để cải thiện thể chất Tinh Tộc của ngươi mà trợ giúp ngươi tiến vào thánh tộc.”
Kỳ ảnh trầm mặc một hồi lâu sau thì đột nhiên bật cười lớn nói.
“Cái gì! Chẳng lẽ Kỳ ảnh người còn biết đến cái Chân linh chi huyệt thứ hai?”
Tiêm Tiêm nghe vậy thì đầu tiên là ngẩn ra rồi lập tức mừng như điên hỏi.
“Hắc hắc, cái Chân linh chi huyệt thứ hai thì ta tự nhiên không có khả năng biết được nhưng ta biết một chỗ thượng cổ di tích khác. Đó là nơi ở của một vị luyện đan tông sư đại danh đỉnh đỉnh thời viễn cổ…”
Kỳ ảnh rung đùi đắc ý nói mà Tiêm Tiêm thì mắt không chớp, ngưng thần lắng nghe.