Khi nói đến đây, biểu cảm của Đại Vương tử rất tùy ý, theo anh ta thấy, chuyện này không phải chuyện gì lớn cả.
Nhiệm vụ ngoại giao bình thường toàn bộ đã hoàn thành rồi, chuyện khác tự nhiên tùy ý hơn nhiều.
Nhưng…
Chẳng qua chỉ là về muộn mấy ngày, chỉ coi như kỳ nghỉ, nghỉ ngơi mấy ngày, từ từ đi chơi.
Nhưng…
“Anh nói cái gì? Đợi Đường Lăng tìm được cô gái đó chúng ta mới về nước?” Sắc mặt của Lâm Bối lại thay đổi, đột nhiên kinh ngạc hô lên, bởi vì đột nhiên cất cao giọng, âm điệu đó cũng có hơi thay đổi, trở bên có hơi the thé, nghe sơ qua giống như giọng của thái giám.
“Em làm gì thế? Em đột nhiên lớn tiếng vậy làm gì? Dọa anh giật mình.” Đại Vương tử vốn dĩ đứng cách Lâm Bối không xa bị cậu ta gắt lên như vậy, giật mình: “Em làm gì mà kích động như vậy chứ?”
Đại Vương tử thấy hơi lạ nhìn cậu ta: “Phản ứng này của em có phải hơi quá rồi không?”
“Lịch trình của chúng ta đã sắp đặt hết rồi, sao có thể tùy tiện thay đổi chứ?” Lâm Bối cũng ý thức vừa rồi mình phản ứng hơi quá, cậu ta lặng lẽ hít một hơi, cố gắng khiến mình bình tĩnh lại.
“Chúng ta tiếp theo vừa hay cũng không có chuyện gì quan trọng khác nữa, xem như nghỉ ngơi vài ngày thì sao chứ? Như thế, còn có thể thúc tiến quan hệ giữa hai nước chúng ta, chuyện này anh đã nói với phụ vương rồi, phụ vương cũng đồng ý rồi.” Đại Vương tử không cảm thấy đây là vấn đề gì, thay đổi lịch trình mà thôi, có vấn đề gì chứ?
“Anh nói muốn đợi Đường Lăng tìm được cô gái đó chúng ta mới về nước, vậy nếu như Đường Lăng mãi không tìm được cô gái đó thì sao?” Lâm Bối lặng lẽ hít thở, hít thở, nhưng vẫn cảm thấy tâm trạng không thể bình ổn được.
“Anh ta nếu như mãi không tìm được, chúng ta không phải mãi không thể về nước hay sao? Anh ta một tháng không tìm được, chúng ta có phải sẽ ở đây một tháng không? Anh ta nếu như một năm không tìm được, vậy chúng ta có phải sẽ ở lại đây một năm không?” Lâm Bối nhìn Đại Vương tử, trong mắt rõ ràng mang theo sự tức giận.