ngựa, Trầm Ngọc Quân cưỡi con ngựa còn lại quay về Yến Tử Ổ.
Mười dặm phía ngoài thành Tô Châu, tứ đại thế gia rốt cuộc cũng tìm được Trầm Ngọc Quân cùng Lăng Phong, Mộ Dung Tuấn bị Đoạn Nhất Đạo giết
chết nhất thời trong đám người tứ đại thế gia như muốn nổ tung, quần hùng đều phẫn nộ!
Tứ đại thế gia cũng có điều an ủi, đó chính là Nam Cung thế gia Nam Cung Hiên cùng Tần Thục Phân thấy con của mình vẫn còn sống trở về, vui đến nỗi muốn nhảy dựng lên. Nếu như không phải Mộ Dung thế gia có tang sự, Nam Cung Hiên thực sự muốn hô hào mở tiệc chúc mừng một phen.
Kỳ thực ngày hôm qua Tây Môn Khiếu tới cửa cầu hôn lúc đó Nam Cung Hiên
thật muốn cùng hắn đánh một trận, tưởng Tây Môn Khiếu có ý châm chọc đùa cợt mình.
Nhưng lúc đó Tây Môn Đình Đình một mực chắc chắn người cứu mình chính là Nam Cung Vũ, sau đó xảy ra quan hệ, điều này làm cho Nam Cung Hiên không khỏi hoài nghi, con của mình thực sự vẫn còn sống sao !
Theo lời Tây Môn Đình Đình nói chỉ bất quá chỉ mất đi trí nhớ. Hôm nay thấy Lăng Phong xuất hiện, hắn kích động không nói lên lời.
Lăng Phong đối mặt với tình cảnh như vậy, bản thân cũng không biết làm
thế nào, chỉ có thể nghênh tiếp “Người nhà” bằng cách ngã xuống đất ngất đi.
– Vũ nhi, ngươi làm sao vậy ?”
Nam Cung Hiên thấy con mình ngất đi, lúc này tiến lên đỡ lấy, lo lắng hô to.
– Nam Cung công tử” Trầm Ngọc Quân cũng thất thanh kêu lên,
Lúc này Tần Thục Phân cũng xông tới, ôm Lăng Phong, một trận ôn hương nhuyễn ngọc xông vào mũi, khiến Lăng Phong thiếu chút nữa nhịn không được muốn tỉnh lại.
– Chuyện này là sao?! Ngọc Quân.”
Tần Thục Phân ngẩng đầu nhìn Trầm Ngọc Quân đang ngồi trên lưng ngựa hỏi.
Trầm Ngọc Quân nói :
– Nam Cung công tử xuất hiện ở Khoái Hoạt Lâm cứu
ta, bị Đoạn Nhất Đạo đả thương, sau đó chạy trốn rồi Tuấn lang tới cứu. Chúng ta cũng không thể chống lại, Tuấn lang mở một con đường máu để ta
cùng Nam Cung công tử chạy thoát ?”
Nói tới đây nàng đã rơi lệ đầy mặt, mọi người nghe xong đều hận thấu xương Đoạn Nhất Đạo.
Lăng Phong được đem về nhà dưỡng thương, bởi vì Mộ Dung Tuấn chết, người của tứ đại thế gia cũng không có rời khỏi Yến Tử Ổ, mà cử hành lễ tang ngay ở đây, sau đó lại công khai lên án hắc đạo giám giết đệ tử của tứ đại thế gia.
Không biết qua bao lâu, Lăng Phong tỉnh lại, vừa mới mở mắt đã phát hiện mình nằm một chiếc giường bạch ngọc xa hoa, trên người đang đắp áo ngủ bằng gấm, quay đầu nhìn lại, bốn vách tường bên trong phòng treo đầy tranh chữ, kiếm, tiêu, nhạc khí rực rỡ muôn màu muôn vẻ, mọi thứ đều là đồ tinh xảo đương thời. Một giá sách thật lớn dựa sát bức tường bên trên không dưới nghìn cuốn sách.
Lăng Phong đột nhiên cảm giác miệng khô lưỡi nóng không khỏi hô một tiếng:
– Nước … Nước đâu… “
Nghe được Lăng Phong trên giường phát ra thanh âm, ngoài cửa nhất thời
một bóng người hoảng hốt chạy đến, tiếng hô hoán xuyên thấu qua cửa sổ
:
– Tam thiếu gia đã tỉnh !” Tam thiếu gia nói được rồi !”
Một thân ảnh mảnh khảnh nhảy dựng lên, khuôn mặt thanh lệ tuyệt luân xuất hiện trước mắt Lăng Phong, môi nàng run run, cố gắng hêt sức nhịn xuống giọt lệ đang rơi xuống, nói :
– Tam đệ, ngươi đã tỉnh rồi à, ngươi có thể nhận ra ta không!”
Lại có một nha hoàn xuất hiện trước mắt Lăng Phong, vừa cười vừa nói:
– Tam thiếu gia, nhị tiểu thư đã trực bên giường thiếu gia hơn bảy ngày rồi!”
Lúc này Lăng Phong bỗng nhiên nhớ tới thân mình bây giờ là “Nam Cung Vũ” Đã đánh mất trí nhớ.
Vì vậy Lăng Phong làm ra vẻ ngu ngơ, ánh mắt dại ra nhìn các nàng, kinh ngạc đến nỗi một lời không thốt được. Nhị tiểu thư? Chẳng lẽ nàng là võ lâm đệ tam mỹ nữ, là chị ruột của Nam Cung Vũ, tỷ tỷ Nam Cung Vân!
Cùng đối mặt với ánh mắt của Nam Cung Vân, con mắt Lăng Phong không
khỏi sáng lên. Lúc này mới nhìn kĩ lại, Nam Cung Vân lớn lên phi thường quý phái, xinh đẹp thướt tha, vóc người ma quỷ, mị cốt mê người, tư thái ưu nhã, so sánh với sư tỷ Đàm Uyển Phượng của mình có một loại phong tình khác.
Nếu như Đàm Uyển Phượng như tuyết mai ngạo nghễ giữa trời đông giá rét , như vậy Nam Cung Vân giống như một đóa thủy tiên trân quý, tràn ngập phong thái dịu dàng, nàng nhìn ai cùng bằng con mắt giống như mỉm cười mỹ lệ
Nàng ân cần hỏi han Lăng Phong . Nam Cung Vân khiến con mắt hắn tỏa ra
thứ ánh sáng nguyên thủy của con người, vẻ quyến rũ của nàng không giống như trong suy nghĩ của hắn, chỉ thấy khí chất nàng tràn đầy vẻ thông minh mà tinh tế, trong trắng như ngọc ngà, nhã lệ xa hoa động lòng người. Cùng thiên hạ đệ nhị Đàm Uyển Phượng so sánh , đồng dạng là xinh đẹp không phân cao thấp, thực sự là xuân lan thu cúc, không ai hơn ai.
Lúc này Nam Cung Vân phát giác ra ánh mắt Lăng Phong nhìn mình không có
chớp mắt, khuôn mặt nàng đỏ lên bàn tay nhỏ buông thõng, nhưng không có
vẻ hờn giận. Một cỗ mùi thơm thiếu nữ mạnh mẽ xộc vào mũi, Lăng Phong
nhịn không được dùng sức cựa mình một chút.
Nhìn bộ dạng ngốc nghếch của Lăng Phong nhị tiểu thư Nam Cung Vân cùng
nha hoàn nghi hoặc nhìn nhau, nha hoàn hầu hạ Lăng Phong uống xong chén
thuốc, đang muốn mở miệng nói, ngoài cửa lại vang lên tiếng bước chân rầm rầm, một thân ảnh vọt đến, chính là Tần Thục Phân, nàng ôm cổ Lăng Phong khóc lóc:
– Vũ nhi, ngươi rốt cục đã tỉnh, ngươi làm vi nương lo lắng muốn chết?”
Lăng Phong cố bản thân khỏi xúc động vì mùi nhuyễn ngọc ôn hương đang
không ngừng xộc thẳng vào mũi, tiếp tục làm ra một bộ dáng ngu ngơ cái gì cũng không biết.
Lúc này một nam tử hơn năm mươi tuổi mặc hoa phục, rẽ đám người tiến vào, nhìn thấy Lăng Phong, hắn liền bước nhanh tiến đến, nắm tay Lăng Phong, vỗ lên đầu hắn, xúc động nói :
– Vũ nhi ngươi đã tỉnh rồi sao.”
Mọi người cũng đều mỉm cười nhìn Lăng Phong, trong lúc nhất thời trong
phòng âm thanh rôm rả nổi lên.
Hắn chính là người uy danh hiển hách trên giang hồ gia chủ Nam Cung thế gia Nam Cung Hiên! Phụ thân của Nam Cung Vũ.
Trong nháy mắt Lăng Phong rõ ràng cảm thụ được thân tình ấm áp, nhưng
hắn biết mình không thể biểu thị bất luận tình cảm gì, hiện tại chỉ có thể tiếp tục giả ngu, thế nhưng giờ khắc này được ôn nhu chiều chuộng khiến hắn nhớ lại cha mình cùng thê tử, nếu như thời gian có thể quay lại, có thể tại Bạch Đà Sơn chân chính làm Lăng Phong mà không phải tại Nam Cung thế gia làm Nam Cung Vũ thì tốt rồi.
Lăng Phong giả vờ kinh ngạc nhìn Tần Thục Phân và Nam Cung Hiên nói :
– Các ngươi là ai ?… Ta là ai..?.. Nơi này là chỗ nào ?”
Nghe Lăng Phong nói, tiếng náo nhiệt bên trong gian phòng thoáng cái liền im lặng.
Tần Thục Phân hồi lâu mới thanh tỉnh lại, thất thanh nói :
– Vũ nhi, ta là mẹ của con…kia là cha con đó, thế nào, con… Không nhận ra chúng ta sao?”
Khuôn mặt Lăng Phong vẫn tỏ vẻ hững hờ .
Sắc mặt Nam Cung Hiên có chút trắng bệch, đối với Lăng Phong nói :”Vũ nhi, con thực sự không nhận ra ta sao ?”
– Mau nhìn bọn họ ?.. Vậy ngươi có thấy mấy người bên giường kia, bọn họ đều là thân nhân của con đó ! Con!…”
Lăng Phong chậm rãi đem ánh mắt đảo qua mấy người trong phòng một lần,
cuối cùng lắc đầu nói :
– Một người ta cũng không nhận ra…, đầu của ta rất hỗn loạn!”
Lăng Phong bắt đầu điên cuồng lắc đầu, lần thứ hai hôn mê bất tỉnh, đương nhiên đó cũng chỉ là giả vờ thôi.
Tần Thục Phân ở trong phòng không đứng dậy nổi, Nam Cung Vân rầm một
tiếng té trên mặt đất, nhất thời tạo thành một mảng hỗn loạn.
Nam Cung Vũ phụ thân của Nam Cung Hiên trái lại trấn định hơn, lớn tiếng quát:
– Tất cả mọi người không nên xúc động !”
Lời nói của gia chủ đầy uy nghiêm vang lên quả nhiên có tác dụng, khiến Tần Thục Phân và Nam Cung Vân tỉnh lại.
Trong phòng im lặng không tiếng động, bọn hạ nhân vội vàng lui ra.
Nam Cung Hiên đau xót nói:
– Xem ra đầu Vũ nhi bị thương không nhẹ đã mất đi trí nhớ. Chờ chuyện Mộ Dung thế gia bên này kết thúc, chúng ta lập tức đi tìm thần y mặc kệ tốn bao nhiêu tiền của cũng phải chữa khỏi cho Vũ nhi, các ngươi trở về Hàng Châu, ngay bây giờ ta sẽ đi mời thần y nhất định phải để vũ nhi khôi phục lại trí nhớ !”
– Ta muốn đi gặp Trầm Cô Duy Lương cùng Mộ Dung Đại, đến Chu Thủ Hắc nơi mà Vũ nhi nói qua trong mê, để xem có tìm được chút manh mối gì không!”
Một vị trung niên nói.
– Vũ nhi…”
Tần Thục Phân vừa mới kích động ôm lấy đầu Lăng Phong đặt trong lồng ngực mình, thiếu chút nữa khiến hắn tắt thở.
Home » Story » kiều kiều sư nương » Chương 165: Đối diện với tình yêu