Lúc này, Lục Diệp Phong đã bớt đi tính nóng giận của mình mà ông lại nhỏ giọng hỏi chuyện.
“Còn đã ly hôn với Lam Lam rồi sao? “
Lục Diệp Bằng trầm mặc hồi lâu, cuối cùng lại gật đầu nhẹ.
“Vậy con sẽ cưới Dương Tiểu Vy”.
” Không …!!! “Lục Diệp Bằng lập tức ngẩng đầu lên nhìn xung quanh liền khướt từ.
” Con ly hôn với Lam Lam là có lý do, từ từ ba sẽ biết. Nhưng con xin khẳng định một lần nữa với ba… Người con gái,con muốn lấy làm vợ chỉ có một mình Lam Lam mà thôi! “Lục Diệp Bằng nói ra những lời trong tận đáy lòng.
Lục Diệp Phong khẽ cong môi đứng lên vỗ vai con trai.
” Tốt…! Ba luôn tự hào về con, thời gian này con nghĩ ở công ty cũng là một điều tốt. Hãy giải quyết những chuyện mà con đang phải mắc lỗi “.
” Vâng thưa ba! “
Dứt lời, Lục Diệp Bằng cúi chào ba mình, rồi rời khỏi công ty. Hôm nay anh nhất quyết phải tìm ra được cô. Nỗi lo sợ trong lòng anh đang từng giờ từng khắc dâng cồn cào lên. Anh biết anh đang sợ điều gì.
Anh biết người con gái này rất cứng đầu. Nếu anh mà còn chậm trễ có thể anh sẽ đánh mất cô mãi mãi.
*****
Lục Diệp Bằng không còn ở công ty, mất một chướng ngại vật cản trở. Lục Diệp Minh cũng đã bớt đi lo sợ. Hắn ta bắt đầu vào cuộc âm mưu nuốt chửng công ty này. Đối với hắn ta Lục Diệp Phong đã quá già không còn thông minh nhanh nhạy hơn lúc trước còn Lục Diệp Văn thì lại không hiểu về công ty. Việc bây giờ chỉ còn là thời gian nữa thôi.
Còn về Lục Diệp Bằng, anh nghĩ rời khỏi công ty vào lúc này cũng có lợi và cũng có thể có hại. Nhưng biết làm sao, tình hình đã không dự tính ban đầu nữa rồi. Anh không nghĩ Lam Lam sẽ bỏ đi và lại công khai mọi chuyện đến anh còn không lường trước nó sẽ xảy ra.
Vốn dĩ anh đã định đem cô và An Nhiên đi giấu một nơi nào đó. Để khi nào mọi việc anh giải quyết xong hết, cả gia đình ba người sẽ đoàn tụ bên nhau. Nhưng bây giờ…
Lam Lam! Em đang ở đâu vậy?
Lục Diệp Bằng điên cuồng vừa lái xe vừa thầm gọi tên cô trong lòng. Anh vừa mới nói chuyện với ba của mình xong, thì nhận được cuộc gọi từ thuộc hạ của mình. Họ nói hôm nay,đã đến trường An Nhiên và đã biết con bé đã thôi học.
Thôi học…!Chứ không phải nghỉ học, đồng nghĩa con bé sẽ không đến trường nữa.
Vợ anh đang làm cái gì vậy…? Cô thật sự tuyệt tình đến con cũng không cho anh gặp luôn sao?
Lúc này, Lục Diệp Bằng lái xe chạy ngay đến khách sạn, nơi Hoắc Thiếu Tiên đang ở. Anh đứng trước cửa nhấn chuông rất lâu cũng không thấy ai ra mở cửa. Anh bèn đi xuống quầy tiếp tân hỏi.
“Người đàn ông phòng 505 đi đâu rồi,cô biết không? “
Cô tiếp tân liền nhận ra anh ngay, chẳng phải anh là người đặt phòng giùm cho chủ nhân chiếc phòng 505 đó sao.
“Dạ anh ấy trả phòng rồi thưa anh!”
“Sao… Hồi nào? “Lục Diệp Bằng kinh ngạc.
” Dạ… Mới sáng nay… “Cô tiếp tân suy nghĩ gì đó liền nói thêm “Sáng nay tôi có thấy một cô gái cùng anh ấy rời khỏi ạ! “
“Một cô gái…?”Lục Diệp Bằng suy nghĩ gì đó,bỗng giựt mình nhìn qua cô tiếp tân căng thẳng hỏi “Có phải một cô gái thân hình hơi ốm, mái tóc dài luôn thả hai bên, gương mặt xinh đẹp cùng với nước da trắng sáng không? “
“Đúng… Đúng là cô ấy, thân hình của cô ấy còn rất đẹp nữa” Cô không bao giờ quên được cô gái mà cô gặp lúc sáng. Một cô gái có nụ cười rất xinh nhưng lại có gì đó buồn buồn khiến cô nhìn vào chỉ thấy cô ấy thật sự rất yếu đuối cần có người che chở. Nhưng cô cũng cảm thấy cô gái đó rất quen, dường như đã gặp ở đâu rồi mà cô không nhớ.
Gương mặt Lục Diệp Bằng giờ đây đã thật sự tối sầm, hai ánh mắt giận dữ phun trào ra ngoài. Bây giờ anh đang lên cơn điên… Cơn điên thật sự.
Cái tên khốn đó… Anh ta dám qua mặt anh,bắt cóc vợ anh bỏ trốn sao?
Lục Diệp Bằng suy ngẫm, nhớ lại từng cử chỉ, lời nói ánh mắt của Hoắc Thiếu Tiên dành cho Lam Lam.
Đúng thật là cái tên này đã có tình cảm với cô thật rồi.
Vậy còn chuyện anh nhờ anh ta chăm sóc cô ấy thì sao…?
Trời ơi! Lục Diệp Bằng!!! Mày đang làm cái gì thế? Mày đã tiếp tay cho cái tên khốn đó đào phải chân tường của mày rồi!
Lục Diệp Bằng tự chửi thầm bản thân mình trong lòng.
Lần này anh sẽ không tha cho cái tên gọi là anh em của anh nữa.
Điện thoại đột ngột vang lên
“Sao rồi! ” Lục Diệp Bằng lạnh lùng.
Người điện thoại đến, chính là đàn em của anh.
“Ông chủ! Phu nhân có lẽ không đi nước ngoài… Nhưng rất khó để có thể tìm được chị ấy! “
“Đồ ngu! ” Lục Diệp Bằng giận dữ ” Cố gắng tiếp tục tìm, bằng mọi giá phải kiếm được vợ và con của tôi. Không thể để cho cô ấy rơi vào tay của người khác “.
” Dạ chúng tôi sẽ đi làm ngay, nhất định sẽ đem phu nhân về đây cho ông chủ “.
” Mà nè!! “Tên đàn em định cúp máy thì tiếng nói Lục Diệp Bằng vang lên.
” Đi tìm Hoắc Thiếu Tiên… Tôi nghĩ Lam Lam sẽ ở ẩn nhưng cái tên đó thì không? Chắc chắn anh ta sẽ xuất hiện ở đâu đó… Mau tìm đi”.
“Dạ vâng ông chủ! “
Cúp máy xong,trên gương mặt Lục Diệp Bằng luôn tỏ ra sự nguy hiểm, ánh mắt tràn đầy sát khí. Nếu cái tên đó muốn chính thức khiếu chiến với anh thì Lục Diệp Bằng này sẵn lòng.
Muốn trở thành ba của con gái anh sao…? Đừng hòng có chuyện đó xảy ra.
Nghĩ rồi, Lục Diệp Bằng bất ngờ nhìn điện thoại hồi lâu rồi một lúc sau điện thoại cho ai đó.
Dường như người bên đó khá bận, nên tới cuộc thứ hai mới bắt máy.
“Đã lâu rồi không gặp! Tôi muốn gặp anh”.
” Đã xảy ra chuyện gì sao? ” Giọng nói người bên kia là giọng của một người đàn ông, khá trầm ổn. Có thể nghe qua là một người rất thành đạt.
Lục Diệp Bằng cong môi cười.
“Thì còn việc gì ngoài việc tôi đã bị một người anh em nào đó cướp lấy vợ của mình”.
Người đàn ông bên kia lập tức bật cười lớn.
” Đáng đời! Cho chừa… Ai biểu lúc trước có người nào đó cười nhạo tôi”.
“Vậy khi nào qua? ” Lục Diệp Bằng khá bực bội đi thẳng vào vấn đề.
“Ưhm để xem… Cho bé con của tôi đi cùng nữa, những chuyện như vậy cô ấy rất thích”.
Lục Diệp Bằng không từ chối.
” Cũng được… Nhưng làm ơn kêu bé con của anh kiềm hãm cái tính khí thích chọc ghẹo người khác lại.”Lục Diệp Bằng không sợ người đàn ông này nhưng anh có chút bực bội khi anh ta nhắc đến bé con của anh ta.
” Tôi thấy đáng yêu mà…! Tôi lại rất thích “
“Thích hay không… Tôi mặc kệ. Việc bây giờ tôi phải đi bắt vợ của tôi lại, không thôi lại có một con sói phản bội lại rình rập bắt đi luôn mất”.
Dứt lời, Lục Diệp Bằng liền cúp máy, lại tiếp tục hành trình đi tìm người con gái của anh lại. Cho đến khi nào tìm được cô thì anh mới cảm thấy trong lòng mới được yên tâm