“Tại sao ta phải cứu thê tử của ngươi?” Hàn Băng lắc lắc tách trà trong tay, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn.
“Chỉ cần ngươi cứu nàng ấy, dù là chuyện gì ta cũng đều đáp ứng.” Võ Triển Long nghiêm túc nói ra điều kiện.
“Chuyện gì cũng đồng ý?”
“Phải.”
“Cho dù là ta muốn tính mạng của ngươi?” Hàn Băng nhướn mày.
“… Dù là gì chỉ cần cứu nàng ấy, ta đều đồng ý.”
“Ha!” Một nam nhân si tình như vậy thật hiếm thấy trong xã hội phong kiến cổ đại này! “Là ai chỉ dẫn ngươi đến gặp ta?”
“Mạch Kỳ Quân và ta là bằng hữu thâm giao.” Võ Triển Long thẳng thắn bán đứng bạn bè.
“…” Quả đúng như nàng nghĩ! “Ta cần phải khám bệnh trực tiếp mới có thể đưa ra kết quả. Phí chưa trị của ta rất đắt.”
“Ngày mai ta sẽ đưa nàng ấy đến nơi này.”
Hàn Băng gật đầu, cũng không nói là chữa hay không, nhìn về phía cửa sổ vẫn luôn mở, bàn tay làm dáng vẻ mời.
Võ Triển Long cũng không dây dưa, nắm hai tay hướng về phía nàng gật đầu tạm biệt, thân ảnh thoáng cái đã biến mất trong màn đêm đầy sương mù.
“Hầy, tại sao dạo này nhiều chuyện phiền phức kéo đến vậy nhỉ? Sao Tai Tinh* đang chiếu vào mình à?”
*sao Tai Tinh: là ngôi sao mang điềm xấu, mang đến xui xẻo, có nhiều người dùng sao này để mắng người, đặc biệt thấy nhiều nhất là ba chữ “đồ sao chổi”.
Hàn Băng lẩm bẩm đóng chặt cửa sổ lại, một lần nữa thổi nến lên giường nằm ngủ.
Mà phía bên kia của Kiều phủ, Kiều Đàm không yên tâm nhắm mắt trằn trọc, trong đầu liên tục xoay chuyển hình ảnh bản thân bị làm nhục cùng khuôn mặt của Hàn Băng mà ả đã gặp ngày hôm nay.
Chính hắn! Là hắn đã hại ả ra nông nỗi này! Là hắn hủy hoại ả, hắn phải chết! Sau ngày hôm nay, trên thế giới này sẽ không còn kẻ đáng hận như hắn nữa!
Khuôn mặt Kiều Đàm trong đêm tối nở một nụ cười vặn vẹo xấu xí, hai mắt nhắm nghiền tưởng tượng thảm cảnh cái chết của Hàn Băng, từng trận khoái cảm thỏa mãn dâng lên trong lòng.
“Cạch!”
Kiều Đàm mở bừng hai mắt, cảnh giác nhìn ra phía gian ngoài, muốn mở lời kêu gọi người lại phát hiện cơ thể vô lực, ngay cả nói chuyện cũng có chút khó khăn.
Rất nhanh sau đó, ba bóng đen bước tới gần giường nàng ta nằm, xác định là có người liền ném qua ba vật thể lạ, đè lên người ả ta.
Chuyện này là sao? Thị vệ canh gác đâu, nha hoàn hầu cận bên ngoài đi đâu hết rồi? Tại sao không ai ngăn cản ba người lạ kia tiến vào?! Còn nữa, bọn họ đây là muốn làm cái gì?
Ba bóng đen gật đầu ra dấu với nhau, phất tay rải một ít phấn hương xuống giường, chớp mắt đã lùi ra ngoài rồi biến mất.
Vật thể lạ đè lên người Kiều Đàm rất nặng, còn có mùi hôi thối khó ngửi, sau khoảng nửa khắc liền bắt đầu giật giật cơ thể, bắt đầu thở dốc ồ ồ rồi mò mẫm trong bóng đêm.
“A~” Kiều Đàm vô cùng sợ hãi, to giọng hét lên lại vô lực mà biến thành tiếng rên rỉ khe khẽ.
“Ực! Nữ nhân! Ta cần nữ nhân!”
“Nóng quá! Thật nóng quá!”
“Không chịu nổi nữa, ta muốn nữ nhân! Ta muốn…”
Ba vật thể mò mẫm trên chăn bông, lại dựa theo bản năng mà tìm thấy được Kiều Đàm đang vô lực sợ hãi kia.
Giống như đang khát lại tìm được nguồn nước trong lành, một tên trong số đó điên cuồng xé bỏ lớp trung y mỏng manh của nàng ta, cúi người xuống tham lam hít vào.
“Là nữ nhân! Thật thơm, thật mềm, thật muốn!”
“Nữ nhân! Ta muốn! Ta cũng muốn!”
“Không! Các ngươi… a, tránh ra..” Kiều Đàm sợ hãi khóc lóc, cơ thể mềm như cọng bún chỉ có thể mặc ba người kia muốn làm gì thì làm, giọng nói thều thào giống như mời gọi câu dẫn.
“Sẽ rất sướng! Nhanh thôi, sẽ sướng!” Nam nhân động tác thô lỗ cởi bỏ y phục rách rưới của bản thân, bắt đầu đè lên người Kiều Đàm gặm cắn.
“Không, cút… a, cút đi…” Kiều Đàm khóc lóc trong tuyệt vọng, trong đầu loạn thành một đống.
Tại sao? Tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy?!
Ba hắc y nhân kia hình như là người mà ả thuê đến để giết chết tên dân đen kia, vì sao cuối cùng lại cắn ngược lại ả?! Lại còn đem ba tên ăn mày đến để làm nhục ả ta, tại sao chứ?!
Hận! Ả ta hận! Nếu lần này không chết, ả thề sẽ băm nát ba tên khốn nạn đang cưỡi trên người ả ra cho chó ăn, cho người giết chết mấy tên phản ước kia, sau đó đâm chết tên dân đen đáng hận đó! Còn có những tên nô tài tỳ nữ vô dụng kia, chắc chắn cũng phải giết! Giết hết, giết hết!
Bão a~ bão a~ Mọi người ơi, đừng giục mình ra chap nữa mà hư hư! Mọi người hãy thương lấy tấm thân nhỏ bé íu đúi của mình, đừng bảo mình bão nữa, bão cái là mình bay mất đấy! ?