Hắn rốt cục cũng chịu mở miệng nói chuyện.
Ôn Hủ Hủ nhún vai: “Tôi ra ngoài. Hoắc tổng, trong mắt những người trong công ty anh, tôi chính là một người phụ nữ xa lạ, tốt nhất anh đừng để người khác nhìn thấy tôi ngồi xe của anh. Ảnh hưởng không tốt đến anh đấy. Tôi đi đây.”
Sau đó Ôn Hủ Hủ xách theo túi xách của cô, chạy thật nhanh.
Hoắc Tư Tước: “……”
Thái dương hắn giật giật. Đặc biệt khi hắn nhìn thấy bước chân vô cùng vui sướng của người phụ nữ đó khi rời khỏi đây, sắc mặt hắn càng thêm khó coi.
Nhưng hắn vẫn không nói gì. Vài giây sau, hắn trực tiếp tiến vào thang máy liền đi lên.
Mà sau khi Ôn Hủ Hủ từ bãi đỗ xe đi ra, cô lại đường đường chính chính đi vào cổng lớn.
“Xin chào, cho hỏi cô là ai?
“À, tôi?”
Ôn Hủ Hủ nhìn chằm chằm nhân viên lễ tân đang hỏi mình, đột nhiên khựng lại ở đó.
Nguy rồi, vừa rồi đi gấp, cũng quên hỏi tên đàn ông chó kia bố trí công việc gì cho cô? Giờ thì sao?
Ôn Hủ Hủ cau mày, cuối cùng vẫn quyết định tự mình nghĩ cách: “Tôi muốn tới ứng tuyển, công ty các cô còn thiếu người không?”
“Hả? Ứng tuyển? Vậy cô gửi sơ yếu lý lịch chưa? Sao còn hỏi công ty chúng tôi thiếu người không?”
Nhân viên lễ tân thực sự sốc trước câu nói của cô gái này. Vì chưa từng có ai đi xin việc như thế này, còn hỏi còn thiếu người không.
Nhưng Ôn Hủ Hủ, quả thật tới đây là để chọn đồ ăn.
Cô căn bản cũng không quan tâm công việc gì, cô đến là chìu theo ý của con trai.
Cuối cùng, Ôn Hủ Hủ chọn nhân viên bộ phận kinh doanh. Những trong suốt quá trình phỏng vấn thái độ của cô vô cùng thờ ơ.
Mười mấy phút sau, trợ lý Tiểu Lâm nhận được lệnh của tổng giám đốc. Nhanh chóng từ trên lầu lao xuống. Mục đích tất nhiên là đi tìm vợ cho hắn rồi.