Đợi khi bên kia có phòng bị bắt đầu giơ tấm chắn ngăn cản, tiếng sừng trâu trầm muộn lại một lần nữa thổi lên, hai cánh kỵ binh lại một lần nữa giết vào trận doanh Lang Nha tặc.
Lúc này trận doanh Lang Nha tặc gần như đã rơi vào hỗn loạn. Ba ngàn bộ binh của Phượng Nhược Nam cao giọng hô giết vọt tới, sĩ khí gần như nghiêng về một bên. Sĩ khí trận doanh Lang Nha tặc sụp đổ, bắt đầu có người chạy trốn. Một đám tu sĩ bị mưa tên bức bách đáp xuống đất giao chiến cũng bị bao phủ trong đại quân ba ngàn người tấn công, loạn đao đếm không hết bổ tới, cả đám tán tu không ngừng huy động vũ khí, kiếm khí bắn ra, thực sự là kiếm khí như hồng, đao khí tung hoành, vừa ra tay đã tung hoành một khu, lực sát thương kinh người. Có điều đối với tấn công biển người này mà nói chúng chẳng đáng là gì, có người cứng rắn chống đỡ một kiếm của đệ tử Thiên Ngọc môn, không ngại vài cây trường thương phía sau đâm vào cơ thể, ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng gào đau đớn sau đó xoay tay đánh ngã một đám rồi lập tức chìm vào trong loạn đao loạn thương, đám người từ phía sau giẫm lên cơ thể gã vọt tới trước.
Phượng Nhược Nam vung sợi roi dài, một ngàn cung tiễn thủ bên cạnh buông cung tiễn xuống, cầm đao thương lên cao giọng hét giết cũng phóng vào trận doanh của quân địch. Nhân mã của Thương Triều Tông đã trở về đến bên cạnh nàng ta.
Bạch Diêu liên tiếp giết hơn mười tán tu từ trong loạn quân xông ra, nhanh chóng trở về, vài tán tu bay lượn đuổi về phía Phượng Nhược Nam.
Hai tu sĩ Kim Đan đưa Thương Triều Tông trở về gật đầu với tu sĩ Kim Đan bảo hộ Phượng Nhược Nam, vút đi, ngăn cản mấy tán tu đánh tới. Nhưng hai người này lập tức chỉ có thể ngăn cản được một người, có ba người bỏ qua bên bọn họ bay về phía Phượng Nhược Nghĩa.
Phượng Nhược Nam bình tĩnh phất tay, một trăm kỵ binh bảo vệ bên cạnh kéo dây cung, mưa tên vù vù cực nhanh bắn về phía các tu sĩ đánh tới. Ba tu sĩ lăng không liên tục đánh chưởng lực giải quyết những mũi tên liên miên phóng tới.
– Cung nỏ thủ! Ba thứ xạ kích!
Thương Triều Tông cũng hét lên hạ lệnh cùng lúc với Phượng Nhược Nam, Anh Dương, Vũ Liệt vệ nhanh chóng rút tên nỏ treo trên lưng ngựa ra, mấy trăm người chia thành mấy đợt sóng bắn liên tục, ngăn địch tiếp cận, làm trì trệ đối phương, tranh thủ thời gian cho Bạch Diêu đuổi tới.
Thấy Bạch Diêu từ xa trở về, ba tán tu lập tức tản ra hai bên, bỏ trốn gấp, biết mình đã bỏ lỡ cơ hội nên nhảy lên đáp xuống nhanh chóng đi sâu vào hoang nguyên.
Sĩ khí bên Hướng Vũ Nhân sụp đổ, binh bại như núi đổ, Hướng Vũ Nhân hô to vài tiếng cũng khó ngăn bại thế.
– Này!
Dụng quyền đánh mạnh vào ngực, một ngàn kỵ binh, một vạn tinh nhuệ lại bại thảm như vậy, không ngờ một ngàn kỵ binh của mình đối mặt với tấn công của nhân mã Thương Triều Tông lại không thể chịu được một kích như vậy. Biết đại thế đã mất, khó vãn hồi lại, Hướng Vũ Nhân dẫn mười mấy kỵ binh vung chân phi nước đại bỏ trốn, đằng sau có một chi kỵ binh đuổi theo đánh tới gã ta.
Thấy đại quân chiến lại, Bạch Diêu lại trở về bên mục tiêu, biết đã không còn cơ hội, năm sáu tán tu đang chém giết cũng nhanh chóng rời khỏi đối thủ, vút một cái lao đi, đệ tử Thiên Ngọc môn cũng không đuổi theo mà nhanh chóng trở về hộ chủ.