Băng nhận băng chùy băng tiến giống như hoa tuyết dưới mắt trời chiếu rọi, nhanh chóng bị trảm phá, làm cho tan chảy.
Trong phạm vi mười trượng quanh Dương Khai không thể tới gần.
Tư thái hắn phóng đãng, tóc đen bay lên giống như Chiến Thần từ thời thượng cổ p hủ xuống, tung hoành tách nhập hiển lộ ra vô tận hào khí.
Vô số cô gái trong Băng Tâm Cốc nhìn ngây người, chỉ cảm thấy trong tâm hồn thiếu nữ trào dâng một loại cảm giác kh ông thể ức chế, loại cảm giác này làm cho các nàng rung động, tâm tình đều đặt trên người hắn, dường như cả thiên địa không còn gì khác ngoại trừ thân ảnh hắn đang sừng sững giữa không trung.
Ở một chỗ trong đảo băng thất của Tô Nhan bỗng nhiên mở ra, nàng vọt ra đưa mắt đầu tiên nhìn thấy đằng xa ngoài trăm dặm một thân ảnh quen thuộc đang bao phủ trong ánh sáng vàng.
– Sư đệ.
Tô Nhan lẩm bẩm gọi.
Thanh âm tuy nhẹ nhưng dường như có thể vượt qua trăm dặm cách trở.
Dương Khai đang huy vũ kim kiếm lại quay đầu nhìn hướng qua bên này nở nụ cười.
Tô Nhan cũng mỉm cười rồi hướng bay nhanh qua bên đó.
Giờ khắc này, sư tôn chi lệnh, tông môn quy đối với nàng mà nói đã không còn trói buộc, trong lòng nàng, trong mắt nàng chỉ có người nam nhân vì nàng mà đại náo Băng Tuyệt Đảo.
Chỉ cần có thể lại nhìn thấy hắn, được nhào vào ngực hắn, có chết cũng không tiếc.
– Chạy đi đâu?
– Tô Nhan ngươi đứng lại đó cho ta.
Chu Vân Tuyên cùng những nữ đệ tử khác phụ trách trông coi Tô Nhan vốn cũng đang chú ý tới trận chiến đấu ở bên ngoài trăm dặm, nhưng khi lấy lại tinh thần đã hoảng sợ phát hiện Tô Nhan không ngờ đã chạy ra ngoài liền vội vàng đuổi theo ra ngoài vừa chạy vừa lớn giọng gọi.
– Tô Nhan ngươi dám cả gan làm trái lệnh đại trưởng lão, ngươi nhất định sẽ bị trừng phạt.
– Còn không mau quay lại, hiện giờ quay lại có thể chịu khổ một chút, nếu không không ai có thể bảo vệ cô được đâu.
Tô Nhan ngoảnh mặt làm ngơ, dường như không nghe thấy, thân hình càng lúc càng xa, rất nhanh đã biến mất trong tầm mắt của hai người Chu Vân Tuyên.
– Xong rồi.
Chu Vân Tuyên sắc mặt tái nhợt, lần này dù thế nào hai người bọn họ cũng không gánh nổi tội danh bảo vệ không chu toàn, chỉ sợ đại trưởng lão nhất định muốn trách phạt.
– Con nữ tiện nhân này, thật tức chết.
Cô gái còn lại nghiến răng.
– Trương sư tỷ làm sao bây giờ.
– Đi theo đi.
Chu Vân Tuyên giậm chân một cái liền tiếp tục đuổi theo.
Tiếng cười ha hả như sấm vang dội cả Băng Tuyệt Đảo.
Dương Khai bị trận pháp bao p hủ đang tùy ý tung hoành, kiếm quang bay vụt như dải lụa, công hóa giải phá thế của Nhiễm Vân Đình thành mảnh nhỏ.
Nhiễm Vân Đình thần sắc dữ tợn, đôi mắt toát ra vẻ không dám tin.
Người thanh niên này rốt cuộc yêu nghiệt tới mức nào.
Với tu vi Phản Hư lưỡng tầng cảnh lại có thể áp chế uy lực Băng Tuyệt Đại Trận của mình.
Cô vốn tưởng mình ở Phản Hư Cảnh đã là số một số hai, không có bao nhiêu cường giả Phản Hư Cảnh có thể chống lại mình, nhưng hôm nay cô mới hiểu rõ sơn ngoại hữu sơn nhân ngoại hữu nhân.
Người thanh niên Dương Khai này giờ này đã có thể đạt được trình độ này, nếu để hắn đột phá đến tam tầng cảnh chẳng phải có thể đối kháng với cường giả cấp Hư Vương Cảnh sao? Ý niệm này làm Nhiễm Vân Đình hoảng sợ.
Trong lúc hoảng sợ cô cũng càng kiên định ý niệm đánh chết hắn.
Người này không chết thì ngày sau Băng Tâm Cốc chắc chắn sẽ gặp phiền toái lớn.
– Băng Tâm Cốc đại trưởng lão chẳng qua cũng thế.
Dương Khai trầm giọng hét lớn, cũng không coi Nhiễm Vân Đình ra gì, tay trái cầm kiếm, tay phải sờ trên kiếm vàng khẽ quát:
– Đi.
Ánh sáng vàng nhoáng lên một cái rồi biến mất, bong kiếm bén nhọn nháy mắt đã tới trước Nhiễm Vân Đình muốn xuyên thủng cô ta.
Dù Nhiễm Vân Đình có thúc giục uy lực của Băng Tuyệt Đại Trận như nào đi nữa cũng không ngăn trở được ánh sáng vàng này tập sát.
Nhất thời nét mặt cô xám như tro tàn, ánh mắt dao động.
Tới lúc này cô mói hiểu được lúc trước Dương Khai cúi người hành lễ với mình không phải bởi vì e ngại mà là vì muốn thay Tô Nhan giải quyết xong duyên phận với mình.
Duyên phận đã hết hắn có thể không chút do dự ra tay đánh chết mình.
Hối hận sao? Không hề.
Nhiễm Vân Đình ánh mắt kiên định, mặc dù là chết cô cũng sẽ không hối hận vì quyết định của mình.
Tô Nhan là trụ cột của Băng Tâm Cốc trong tương lai, có thể làm Băng Tâm Cố phát dương quang đại lực áo Hỏa Diệu Tông trở thành thế lực cường đại nhất trên Xích Lan Tinh hay không đều phải xem bản lĩnh của Tô Nhan.
Tự mình có lẽ sẽ chết, nhưng đánh chết Băng Tâm Cốc đại trưởng lão cũng không phải chuyện nhỏ, một khi thái thượng trưởng lão trách tội Dương Khai cũng đừng mong còn sống.
Chỉ cần hắn chết thì Tô Nhan có thể chuyên tâm toàn lực tu luyện.
Nàng chắc chắn sẽ toát ra hào quang bao phủ cả Tinh Vực, tương lai của nàng nhất định sẽ đứng ở chỗ cao nhất trong tinh vực.
Người thanh niên này là gì, mặc dù thiên tài tuyệt thế thế nào đi chăng nữa thì cuối cùng cũng sẽ vẫn bị Tô Nhan bỏ xa.
Tử vong đuổi tới tận nơi Nhiễm Vân Đình vẫn không nhúc nhích, nhìn Dương Khai mà cười gằn quỷ dị.
Đúng lúc này uy lực Băng Tuyệt Đại Trận bỗng đột nhiên tăng lên, vốn là không thể ngăn trở oai của kim kiếm đại trận nhưng tại phát huy tác dụng khó có thể tưởng tưởng.
Khí băng hàn nồng đậm hội tụ lại, trở thành một bức tường băng không tì vết trước mặt Nhiễm Vân Đình.
Kim kiếm đâm vào phát ra tiếng va chạm ghê người, từng chút từng chút một tới gần Nhiễm Vân Đình.
Tường băng dường như không thể cản trở kim kiếm đột nhập.
Nhưng Dương Khai lại quay đầu nhìn lại bên kia.
Bên đó Băng Tâm Cốc cốc chủ Băng Lung chẳng biết đã hiện thân từ lúc nào, trên tay cũng đang cầm một tấm lệnh bài, diêu tương hô ứng với tấm lệnh bài của Nhiễm Vân Đình làm tăng lên uy lực của Băng Tuyệt Đại Trận.
Trên mặt nàng một mảnh ngưng trọng, mồ hôi rịn ra trên trán, thúc giục thánh nguyên rót vào trong lệnh bài.
Càng lúc càng có nhiều trưởng lão xuất hiện, mỗi người đều kinh hô rối rít xuất ra lệnh bài.
Được nhiều Băng Tâm Cốc trưởng lão điều động, uy lực của Băng Tuyệt Đại Trận càng thêm lớn.
Cuối cùng, kim kiếm bị cản trở lại còn cách Nhiễm Vân Đình có ba tấc.
Kim kiếm vô cùng sắc nhọn như xà tâm phun ra một đạo kiếm khí đâm rách trán Nhiễm Vân Đình, làm mi tâm cô ta rịn ra một giọt máu tươi chói mắt.