Sau lưng Hải Thần có một lưỡi dao màu xanh da trời vô cùng sắc bén, có thể rơi ra khỏi vỏ bất cứ lúc nào.
Trương Thác âm thầm ra dấu tay cho Hải Thần, ngăn cản động tác của Hải Thần, lên tiếng: “Chẳng qua chúng tôi chỉ tụ tập ở đây một chút mà thôi. Bởi vì chúng tôi cũng mới đến đây chưa được bao lâu vì thế cũng không rành quy tắc, chuyện lần này là lỗi của chúng tôi.”
“Tôi nói cho các người một lần nữa, nên biết mình đang ở đâu đi!” Sau khi người thanh niên lên tiếng cảnh cáo một lần nữa thì xoay người nhanh chóng rời khỏi đó.
“Anh… Bạch Trình bước lên một bước, định bước lên đó cho người thanh niên kia một trận.
Trương Thác nhanh chóng đưa tay cản Bạch Trình lại.
“Anh à, anh chịu nhịn để anh ta lớn lối như thế sao? Cũng chỉ là một tên người mới của cục chín thôi mà, hiển nhiên anh †a biết được than phận của anh, thế mà còn đứng ở đây ngang ngược, không biết lớn nhỏ như thế” Vẻ mặt Bạch Trình trở nên vô cùng tức giận.
Trương Thác cười cười nói: “Tôi có thân phận gì chứ?
Cùng lắm cũng chỉ là một người bình thường thôi mà. Lần này đúng thật là lỗi của chúng ta, vừa khéo chúng ta cũng đã uống hết rượu rồi, có người tắt lửa giúp chúng ta thì cũng là chuyện tốt mà.
“Được rồi Bạch Trình à, hiển nhiên là đại ca không muốn so đo với cái tên đó. Những tên người mới đó luôn có cảm giác mình lớn hơn người khác, chỉ muốn nắm trong tay tất cả mọi thứ” Ferreth đi tới vỗ vai Bạch Trình một cái: “Đại ca cũng đã uống xong hết rồi, buổi tối còn có một đêm ái tình vì thế chúng ta mau đổi địa điểm uống tiếp đi.”
“Không uống nữa, không có tâm trạng!” Vẻ mặt Bạch Trình trở nên mờ mịt.
“Được rồi, nhìn dáng vẻ lúc này của anh xem” Vị Lai đi tới, nhanh chóng nắm tai của Bạch Trình, sau đó kéo ra khỏi tứ hợp viện này: “Đi thôi, đi uống rượu tiếp!”
“Mẹ kiếp, cô cô cô mau buông tai tôi ra ngay! Cô mau buông tai ral Mau buông ra! Đứt bây giờ!”
Lâm Ngữ Lam đứng một bên nhìn dáng vẻ của Bạch Trình lúc này, che miệng cười một tiếng.
“Đại ca, đã sắp xếp xe xong cả rồi, bây giờ cũng không còn sớm nữa, anh mau đưa chị dâu về nhà nghỉ ngơi đi” Locker đi tới trước lên tiếng. Trước cửa tứ hợp viện đã có một chiếc Rolls Royce đậu sẵn ở đó.
“Được, các cậu chơi vui vẻ nhé.” Trương Thác kéo bàn tay nhỏ bé của Lâm Ngữ Lam, sau đó lên tiếng chào mọi người rồi nhanh chóng lên xa.