Nhạc Tư nhìn con dao cắt trái cây trên bàn bằng ánh mắt phức tạp, tuy cậu ta chưa từng được sống nhưng tín ngưỡng mà cậu ta luôn tin tưởng chính là nếu có một ngày đại ca yêu cầu cậu ta đi chết thì cậu ta cũng sẽ không dám sống sót.
Nhạc Tư vẫn còn nhớ khi đó trên người cậu ta toàn là máu, chỉ còn chút hơi tàn nằm co ro trong lồng tự sinh tự diệt.
Phó Thiết Ảnh nhìn thấy cậu ta liền nói: “Tôi mual”
“Tôi sẽ chữa trị vết thương cho cậu, sau này cậu đi theo làm đàn em của tôi.
Tôi bảo cậu sống thì cậu tuyệt đối không được chết. Tôi bảo cậu chết thì cậu nhất định không được sống sót, đã hiểu chưa?”
“Tôi chỉ thích những người có giá trị với tôi, còn những người vô dụng thì không nên xuất hiện trong tâm mắt của tôi.”
Nhạc Tư nhìn sâu vào ánh mắt của Phó Thiết Ảnh, sau đó dứt khoát cầm con dao cắt trái cây lên, cậu ta nhắm mắt thật chặt, không hề do dự đâm thẳng vào lồng ngực của mình.
Chỉ là dao vẫn còn chưa dính chút máu thịt nào thì đã phát ra một tiếng xoẹt, máu tươi hơi trào ra ngoài.
.Nhưng…
Con dao chỉ mới cắm vào được mấy ‘ milimet thì đã bị Phó Thiết Ảnh chặn lại. Anh ta dùng tay không nắm chặt lưỡi dao, ngăn không để con dao cắm vào sâu hơn rồi nói: “Từ giờ trở đi, cậu chính là thân tín của tôi.”
“Đại ca?”
Vào thời khắc này, cậu ta cũng quên cả đau đớn, kinh ngạc nhìn Phó Thiết Ảnh chằm chăm, cậu ta không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
Thân tín…
Cậu ta trở thành thân tín của đại ca rồi, đây rốt cuộc là niềm vinh hạnh lớn đến như thế nào chứ?
“Đứng dậy đi, cậu qua cửa rồi.”