“Hình như tiền bối rất rảnh, hay là ta tìm cho tiền bối một gia đình nào tốt gả đi?”, Diệp Thành vẫn thản nhiên liếc nhìn Hồng Trần Tuyết.
“Ta muốn lấy ai còn cần ngươi giới thiệu sao?”, Hồng Trần Tuyết khó chịu liếc nhìn Diệp Thành.
“Đúng vậy, người bình thường đâu ai dám lấy tiền bối?”, Diệp Thành chép miệng, “ít nhất cũng nên tìm một người mạnh như tiền bối Chung Ly, nếu không thì không thể kiểm soát người được”.
“Hình như ngươi còn rảnh hơn cả ta”, nghe câu nói đó của Diệp Thành, Hồng Trần Tuyết không hề tỏ ra phẫn nộ, cô ta dùng một tay cầm lấy cái gương, một tay chỉnh lại mái tóc, giọng nói điềm tĩnh.
“Không nói đùa nữa, vào chuyện chính”, Diệp Thành lập tức ngồi thẳng dậy, “phía Thanh Vân Tông có tin tức gì chưa? Trưởng lão tên Thanh Vân có động tĩnh gì chưa?”
“Tạm thời chưa có, mọi thứ rất loạn”, Hồng Trần Tuyết đáp lại.
“Vô vị”, Diệp Thành lắc đầu, “chín lão tổ của Thanh Vân Tông đã bị chúng ta kiểm soát thế mà lại để một kẻ có thiên nhãn tên Vân Thanh làm khó, mẹ kiếp”.
“Ngươi đừng nói bừa”, Hồng Trần Tuyết vẫn ung dung, “cho dù phía Thanh Vân Lão Tổ bị phế nhưng sức mạnh của Thanh Vân Tông vẫn còn đó, đây không phải là chuyện nhỏ, đừng nói là ngươi, mà đến cả Đao Hoàng vào đó cũng không thấy ra ngoài”.
“Ta hiểu”, Diệp Thành day trán, “nhiều nhất đợi tới sáng mai, nếu như ngày mai ông ta không ra khỏi tông hoặc không bế quan thì ta nhất định sẽ có hành động, những việc chúng ta làm không thể để một mình ông ta làm trậm trễ”.
“Nếu đi thì để đạo thân đi, ngươi đừng mạo hiểm, hiện giờ không giống trước kia, ngươi là thống soái ba quân, không được manh động, đây là hành động không gánh vác trách nhiệm với tướng sĩ, hiểu không?”
“Việc này thì ta có chừng mực, người nói xem có tin tức gì của sư phụ ta chưa?”
“Ta tới là để nói chuyện này với ngươi”, Hồng Trần Tuyết cất gương đi, nói: “Phía Bắc Sở báo tin về nói vài ngày trước sư phụ của ngươi từng xuất hiện ở Bàn Long Hải Vực nhưng ngay sau đó đã biến mất”.
“Có tin tức là tốt, có tin tức là tốt”, vẻ mặt Diệp Thành kích động hơn so với tưởng tượng, có điều dù là hưng phấn nhưng hắn lại bất giác cau mày nhìn về phía Hồng Trần Tuyết, “sư phụ đi Bàn Long Hải làm gì?”