“Nếu như thật sự đem lòng dạ của ta cùng xào với phổi, cô dám ăn không?” Dạ Thần lại nói tiếp.
Mạch Sanh Tiêu đang nhai thức ăn thì dừng lại, buồn nôn thiếu chút nữa thì phun ra, tay cô xòe ra che lại cái miệng nhỏ nhắn. Miếng phổi bên trong nuốt xuống không được mà nhả ra cũng không xong. Cô hung hăng nhai vài cái, nhắm mắt cố nuốt xuống. Đôi mắt nhẹ trợn lên, cô lên tiếng trong trẻo mà lãnh đạm: “Ngươi có lòng dạ và tim phổi sao?”
“Ta có.” Dạ Thần lại trả lời cực kỳ nghiêm túc, ngón tay của hắn chỉ vào tim: “Lúc bị cô đâm vào, chỗ này đau đớn kịch liệt.”
“Đó là bởi vì ngươi vẫn còn là người.” Sanh Tiêu nhìn về phía Bôn Bôn đang uống sữa: “Chờ đến một ngày nào đó thành thần, sẽ không thấy đau nữa.”
Người phụ nữ này, có tâm địa sắt đá sao?
Hay là, cô đối với người đã quan tâm mình như vậy?
“Nói thật hay.”
Mạch Sanh Tiêu đẩy món phổi phiến ra, cô sức ăn không lớn, chỉ chọn chút ít món ăn gia đình ở gần đó.
“Ngươi dự định sẽ tiếp tục giữ chúng ta ở lại đây sao?”
“Cô muốn trở về?”
Câu hỏi quả thật là nhảm nhí.
“Muốn.”
“Sanh Tiêu, ta giữ lại Duật Tôn đến bây giờ là đã vì cô mà nhượng bộ lớn nhất, ta nói thật cho cô biết, các người nhất định phải cùng ta cả đời ở lại trong căn cứ.”
Mạch Sanh Tiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, nếu như không nhìn đồng hồ thì căn bản không phân biệt được lúc này là ban ngày hay đêm tối.
Cái nơi quỷ quái này, nán lại một chút cũng hít thở không thông.
Cô ăn vào vô vị, buông đũa xuống.
********************
Mạch Sanh Tiêu ăn cơm tối xong thì ôm Bôn Bôn trở lại trong phòng, mặc dù biết Dạ Thần nếu muốn tiến vào thì rất dễ dàng nhưng cô cũng chỉ biết khóa trái cửa lại.
Sanh Tiêu ở trong phòng bồi hồi, đứng ngồi không yên, luôn cảm thấy có một đôi mắt vô hình nhìn chằm chằm vào mình.
Cô dỗ dành Bôn Bôn ngủ, lại đi vào phòng tắm để tắm rửa sạch sẽ, tủ quần áo chứa đầy y phục đã chuẩn bị cho cô. Mạch Sanh Tiêu ngồi ở mép giường, nhìn lên đồng hồ treo tường đã điểm 9 giờ.
Cô tắt hết tất cả đèn trong phòng, giờ đây xung quanh đen nhánh một màu.
Mạch Sanh Tiêu lăn lộn khó ngủ, thật vất vả mới đến nửa đêm.
Cô xột xoạt rời giường, cố gắng không lên tiếng, sanh Tiêu rón rén mà nhẹ nhàng chậm rãi bước đến cửa, cô mở ra lách người đi ra ngoài.
Đèn trong hành lang sáng như ban ngày, cô rón ra rón rén đi về phía trước, trên đường cũng không nhìn thấy ai.
Mạch Sanh Tiêu nhớ mang máng đường đi, cô khẩn trương đến mức có thể nghe tiếng tim đập của mình. Sanh Tiêu dựa vào vách tưởng, bước đi cực kỳ nhẹ, qua vài bước lại quay đầu dè dặt nhìn quanh.
Cô đến đại sảnh không thấy có người, dứt khoát chạy chậm về phía trước.
Duật Tôn dựa lưng vào vách tường, giống như đang nhắm mắt dưỡng thần. Cả căn phòng vẫn bị một tấm màn che khổng lồ phủ lại. Mạch Sanh Tiêu nhìn chung quanh rồi vén lên một góc chui vào.
Hai tay cô nắm chặt lan can, nước mắt không kiềm được mà rơi xuống: “Tôn?”
Duật Tôn nghe được tiếng gọi liền mở mắt ra.
Ánh mắt anh thoáng giật mình, về sau lại đề phòng nhìn về bốn phía, bàn tay anh muốn chống người lên nhưng bởi vì thể lực cạn kiệt nên nặng nề ngã trở lại.
“Tôn. . .” Mạch Sanh Tiêu không khỏi cất giọng.
Duật Tôn chống mạnh đứng lên, bước chân của anh có chút lảo đảo, thân thể đi đến trước mặt Sanh Tiêu: “Làm sao em lại đến đây?”
“Em đến đây dọc đường cũng không có người, là em thừa dịp bọn họ ngủ say mới đi ra ngoài.”
“Hắn không có làm gì em chứ?”
Mạch Sanh Tiêu lắc đầu: “Tôn, chúng ta nhất định có thể ra ngoài, em sẽ bảo vệ tốt Bôn Bôn.”
Tay của người đàn ông nhẹ chạm vào mặt cô, Mạch Sanh Tiêu cảm nhận được lòng bàn tay anh đã thô cứng, cô cầm lấy tay của Duật Tôn, ánh mắt chăm chú lên gương mặt của anh chứ không dám nhìn vào những vết thương khắp người: “Anh biết không? Khi em nhìn thấy Bôn Bôn thì con còn nhớ rõ em, còn chủ động ôm lấy em nữa.”
“Thật không?” Duật Tôn nhẹ giương môi cười nhưng nơi khóe miệng bị rách đau đớn, anh khẽ nhíu mày: “Anh đã nói rồi, Bôn Bôn rất bình thường, trong lòng con sẽ nhớ rõ chúng ta.”
“Ừ! ” Mạch Sanh Tiêu dứt khoát gật đầu, nín khóc mà mỉm cười: “Em thật muốn đến lúc con nhìn thấy anh, có thể gọi một tiếng cha.”
“Anh cũng muốn vậy.”
Sanh Tiêu cầm chặt lấy tay của người đàn ông, dù đã cố nén nước mắt nhưng cũng không chịu đựng thêm được.
Có đôi khi càng ép mình đừng khóc thì nước mắt lại càng nặng nề tuôn rơi.
Duật Tôn đưa tay lau hết những giọt nước mắt trên gương mặt của cô.
“Tôn, anh ăn có ngon không? Em sợ đến khi chúng ta nghĩ ra được cách mà anh lại không chịu đựng được.”
“Không có việc gì.” Hai tay Duật Tôn bưng lấy mặt của Sanh Tiêu, Dạ Thần dĩ nhiên sẽ không để cho anh sống thoải mái, nhưng cũng không dễ dàng để anh chết như vậy. Không đem anh hành hạ chết đi sống lại thì Dạ Thần đâu chịu để yên: “Sanh Tiêu, anh nợ em hai thứ, còn chưa trả được cho em.”
“Cái gì vậy?” Sanh Tiêu sắc mặt u mê, cô không nhớ ra được.
“Một lần hình đám cưới.” Duật Tôn bị ngăn cách bởi một tầng song sắt, cùng Mạch Sanh Tiêu kề trán lên nhau: “Còn có một lần tuần trăng mật.”
“Anh còn nhớ rõ sao?” Điều cô mong muốn nhất nhưng đã bắt ép chôn chúng ở tận đáy lòng, không thèm nghĩ đến nữa.
“Đương nhiên nhớ rõ, anh đang duy nghĩ, lễ phục của em phải là độc nhất vô nhị. . . . . . .”
Sanh Tiêu tới gần khẽ hôn môi Duật Tôn, người đàn ông vươn tay phải ra khỏi song sắt, giữ chặt lấy eo Sanh Tiêu, bọn họ kịch liệt ôm hôn, dường như cái gì cũng không tồn tại, Sanh Tiêu dán chặt vào hướng Duật Tôn, nước mắt chảy qua gò má của cả hai người.
Sau một hồi, Duật Tôn mới buông ra, chóp mũi hai người nhẹ chạm vào nhau: “Sanh Tiêu, số lần em chủ động rất ít.”
Mạch Sanh Tiêu mỉm cười, mí mắt khẽ giật: “Nếu anh thích, sau khi chúng ta thoát khỏi đây, em ngày ngày sẽ chủ động hôn anh.”
Duật Tôn cười nhẹ ra tiếng: “Anh thích.”
Hai người bèn nhìn nhau cười: “Cũng không biết nói năng dễ nghe một chút.”
“Anh cùng bà xã nói chuyện, không cần phải giả bộ nhã nhặn.”
Hai tay Sanh Tiêu đưa qua song sắt, ôm chặt lấy eo của người đàn ông: “Anh biết không? Anh cùng Bôn Bôn không có ở nhà, em ngay cả buồn ngủ cũng không có, em liên tục ôm ảo tưởng, muốn giống như lần trước vậy, vừa mở mắt ra là thấy anh đã trở về. Em ép buộc chính mình ngủ đi những mỗi lần đều chỉ có thể ngủ được một lát, hơn nữa em muốn giấc mộng này cho tới bây giờ cũng chưa bao giờ xuất hiện.”
“Sanh Tiêu.” Đáy lòng Duật Tôn lấp đầy yêu thương, giọng nói khàn khàn theo: “Em không nên tới đây.”
“Em cảm thấy thế này rất tốt, ít nhất thì em có thể ở gần anh, còn có thể nhìn thấy Bôn Bôn, em rất an lòng.” Mạch Sanh Tiêu ngẩng mặt lên, thân thể nhẹ lui lại chút ít: “Anh thấy em kiên trì mạnh mẽ, phải không?”
“Ừ.” Duật Tôn nghiêm túc gật đầu: “Em rất dũng cảm.”
“Tất nhiên! ” Mạch Sanh Tiêu trong mắt lộ ra đắc ý nhưng trong lòng chua xót không ngăn được tiếng khóc: “Anh cũng không nhìn một chút đi, em là bà xã của ai. . .”
Bàn tay cô dò xét thắt lưng của người đàn ông: “Đúng rồi, em đưa cho anh. . . . . .”
Duật Tôn nghiêng người qua, hôm lên môi cô, nửa câu sau của Mạch Sanh Tiêu đành nuốt lại bên trong.
“Em bây giờ vẫn không thể cho anh, muốn biểu diễn tinh thần quân tử sao?” Duật Tôn cười nhẹ, Mạch Sanh Tiêu lại thấy khóe miệng của anh thốt ra thái độ diễu cợt quen thuộc.
“Không phải mà. . .”
Duật Tôn ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, ngón cái khẽ vuốt cánh môi của Sanh Tiêu: “Nơi này đều có camera theo dõi, có những lời không thể để kẻ khác nghe thấy, em muốn nói điều gì anh đều hiểu rõ, đây là chuyện của hai người chúng ta, đừng để cho người ngoài chiếm lợi thế.”
Mạch Sanh Tiêu nghe rõ ý tứ của Duật Tôn, nhẹ gật đầu.
Nơi đây giống như địa nggục, lạnh lẽo khiến cho lòng người run sợ.
“Trở về đi.”
“Không, em còn muốn ở cùng anh nhiều hơn nữa.”
“Đi đi, nếu không sẽ khiến người ta sinh nghi.” Duật Tôn không tin Mạch Sanh Tiêu có thể công khai ra ngoài như vậy, anh cũng không vạch trần, muốn cho cô sớm đi về nghỉ ngơi.
“Anh nói cũng đúng.” Sanh Tiêu lau sạch nước mắt: “Lần sau em sẽ trở lại thăm anh.”
“Sanh Tiêu, lúc trở về cẩn thận.”
“Vâng.” Hai tay của Mạch Sanh Tiêu đang ôm chặt người đàn ông buông ra, cô cẩn thận nhìn xung quanh, lúc này mới chui ra khỏi tấm màn đen rời đi.
Cô thấp thỏm bất an xuyên ra đại sảnh, trở lại hành lang vừa nãy.
Sanh Tiêu nín thở đi đến phía trước, một cánh cửa đột nhiên bung ra, bên trong một bóng đen nhào đến, đối phương đầu tóc rối bời, hù dọa Mạch Sanh Tiêu thiếu chút nữa thét chói tai.
“Cho tôi thuốc, đem thuốc cho tôi. . .”
Là giọng nói của Alice.
“Alice. . .”
Mạch Sanh Tiêu cả người bị lôi tuột vào phòng. Alice trở tay đóng chặt cửa: “Đem thuốc cho tôi. . .”
“Alice, là tôi đây.”
“Tôi biết là cô! ” Alice thấp giọng xuống, vén mái tóc lên, sắc mặt của cô ấy trắng bệch, lôi kéo tay của Mạch Sanh Tiêu đi về phía chiếc giường: “Làm sao mà cô lại ở bên ngoài?”
“Tôi, tôi đi ra một chút.”
“Cô đi gặp anh ấy sao?”
Mạch Sanh Tiêu nhíu mi không nói, cô không tin Alice.
“Cô không tin tôi.”
“Đúng vậy.”
Alice cười khổ: “Nếu đổi lại là tôi, tôi cũng không tin.” Cô ấy khó chịu níu căng lấy ngực, thân thể ngã xuống giường há mồm thở dốc.
“Cô không sao đấy chứ?”
Alice nắm chặt tay của Mạch Sanh Tiêu: “Phòng của cô có gắn camera. . . . .”
Quả nhiên.
Sanh Tiêu lo lắng nhìn về xung quanh.
“Đừng lo. Dạ Thần ở trong phòng chúng tôi không giấu được những thứ đó.” Alice tận lực nói nhỏ: “Tôi sẽ giúp cô cứu Duật Tôn ra.”
Đối mặt với nghi vấn trong mắt của Mạch Sanh Tiêu, Alice không có nhiều thời gian để giải thích: “Hiện tại cách xử lý cần thiết nhất là diệt trừ Lôi Lạc, hắn chẳng khác gì là một cánh tay của Dạ Thần, có hắn ở đây, chúng ta rất khó làm được chuyện này. Chuyện camera quan sát nghiêm ngặt ở căn cứ tôi sẽ nghĩ cách, cô phải bảo đảm lúc nào cũng ở cùng một chỗ với Bôn Bôn, đừng tách ra.”
“Nhưng mà làm sao mới có thể diệt trừ hắn?”
Dạ Thần đối với hắn mấy lần tha thứ dễ dàng, c
ó thể nhìn ra được Lôi Lạc là tâm phúc của Dạ Thần.
Nếu như Alice ra tay. . . . . . .
Vẫn là quá nguy hiểm.
“Sanh Tiêu, tôi nói cho cô biết con người Lôi Lạc lòng dạ nhỏ nhen, có thù tất báo. Cô hôm nay đùa giỡn hắn như vậy, hắn nhất định sẽ tìm cơ hội trả thù, tuyệt đối không có khả năng bỏ qua cho cô.” Alice giữ chặt tay Mạch Sanh Tiêu, ra hiệu cho cô ngồi xuống.
Alice ghé tới gần bên tai của cô nói: “Tôi cũng là phụ nữ, nhìn ra được Dạ Thần đối với cô rất khác biệt, chỉ có Lôi Lạc kia ngu ngốc mắt mù. . . . . . Cô, hiểu ý tôi không?”
“Cô. . . . . . . . muốn tôi ra tay?”
“Mượn dao giết người.”
Mạch Sanh Tiêu trợn tròn hai mắt, sắc mặt rất nhanh lấy lại bình tĩnh: “Hắn sẽ bị lừa sao?”
“Cô yên tâm, tôi sẽ ở phía sau bảo vệ cô, hơn nữa sẽ tìm đúng thời cơ để diệt trừ tên Lôi Lạc mầm mống gieo họa này! “
Sanh Tiêu ngây ngốc, Alice không tiện giữ cô lại quá lâu. Mạch Sanh Tiêu bị cô ấy xô đẩy ra cửa: “Biến! Cút đi. . . đem thuốc cho ta. . .”
Sanh Tiêu lén lút trở lại gian phòng, cô ngẫm nghĩ lại lời của Alice, không biết có thể thực hiện được hay không.
*******************
Điều Mạch Sanh Tiêu không ngờ tới chính là, Lôi Lạc ngày hôm sau quả nhiên gây phiền phức cho cô.
Lôi Lạc hiển nhiên cũng biết phòng của cô có camera, Mạch Sanh Tiêu vừa đi ra khỏi đã bị người đàn ông tóm đến trong phòng hắn.
“Ngươi làm gì vậy?”
Sanh Tiêu còn chưa nghĩ ra cách hãm hại hắn thì hắn đã kiềm chế không được mà ra tay trước một bước.
“Làm cái gì hả?” Lôi Lạc chỉ vào mặt của mình: “Con mẹ nó, ta bây giờ nói chuyện đều đau, món nợ này muốn tính thế nào đây?”
“Vậy cũng không liên quan gì đến ta.”
“Nếu không phải là do cô xui khiến, Dạ Thần sẽ phá hủy mặt của ta sao?”
“Vậy ngươi cần phải đi tìm Dạ Thần.”
“Con bà nó, ngươi muốn chết à! ” Lôi Lạc kéo Mạch Sanh Tiêu qua, dùng sức đẩy mạnh cô về phía trước, Sanh Tiêu ngã chúi vào trong giường lớn, toàn thân như rời từng khúc xương ra.
Lôi Lạc ngay sau đó tiến đến, hai tay đè lại bả vai của Sanh Tiêu: “Các ngươi đều nói ta không bằng hắn, được, ta cho cô nếm thử xem, ta và hắn rốt cuộc ai mạnh hơn ai! “
“Ngươi. . . . .” Mạch Sanh Tiêu trợn tròn mắt hạnh: “Thả ta ra! “
Alice trước đó đã phát hiện ra chuyện này, cô ấy đứng ở cửa phòng Lôi Lạc, không nghĩ tới hắn sẽ dùng phương thức này để tìm Sanh Tiêu tính sổ.
Alice dán lưng vào vách tường, có lẽ. . . . . . .
Trong lòng cô dâng lên một dòng tà niệm, nếu như Lôi Lạc thật sự cường bạo Mạch Sanh Tiêu, vậy thì hắn chết chắc rồi!
Có phải như vậy Duật Tôn mới có thể cứu ra hay không?
Cô ấy đã nói, trong lòng cô chỉ để ý đến Duật Tôn.
—-