– Ta… ta là Mã Anh Tuấn, xin học trưởng hạ thủ lưu tình.
Từ Tam Thạch khẽ cười, ngạo nghễ nói:
– Ngươi anh tuấn sao?
Mã Anh Tuấn vội vàng lắc đầu nói:
– Không… không.
Từ Tam Thạch hài lòng gật đầu nói:
– Được, vậy thì ta sẽ nương tay.
Mã Anh Tuấn vui mừng lui về sau, vẻ mặt y hệt như hắn vừa được nhận một phần quà rất lớn vậy.
Trên người bọn họ không có Hồn Đạo Khí khuếch âm nên dĩ nhiên khán giả không thể nghe được cả hai vừa nói gì, bất quả theo nét mặt và cử chỉ mọi người cũng thấy rõ ràng anh chàng đệ tử học viện Vân La hoàn toàn không có chút chiến ý nào.
Thực tế cũng đúng là như vậy. Khi học viện Vân La biết mình cùng tổ với học viện Sử Lai Khắc, hơn nữa trận đấu tiên còn là đối thủ của bọn họ thì đã mạnh dạn quyết định cố hết sức bảo toàn thực lực, đồng thời phải cố gắng thân thiện với học viện Sử Lai Khắc.
Đúng như Vương Ngôn đã đoán, học viện Vân La thật ra không phải là học viện mạnh mẽ lắm. Bọn họ có thể qua được vòng đấu loại đã phải trả cái giá không nhỏ, vài đệ tử chủ lực đều đã bị thương. Thế nên hôm nay biết đối thủ là học viện Sử Lai Khắc, bọn họ còn chiến ý mới là lạ. Dù sao đây là vòng đấu vòng tròn, có bại cũng không sao. Cho nên, bọn họ chỉ có thể làm hết khả năng, xuôi theo ý trời.
Khi rút thăm được thi đấu cá nhân, cả đội bọn họ không vui một chút nào, bọn họ hi vọng rút được đoàn chiến, vậy thì có thua nhanh một chút cũng không sao…
Trận đấu đầu tiên chuẩn bị bắt đầu.
Từ Tam Thạch đã đi về phía đối diện, hắn lấy ra một điếu xì gà rồi dùng một cái Hồn Đạo Khí vô cùng tinh xảo châm lửa, sau đó bắt đầu hút từng hơi. Dáng vẻ cực kỳ lưu manh.
Hành động này của hắn làm khán giả xôn xao bàn tán, bên phía học viện Vân La bắt đầu có chút tức giận, người này thật là kiêu ngạo, thi đấu còn hút xì gà? Nội quy học viện Sử Lai Khắc lỏng lẻo vậy sao?
Vị trọng tài cũng khẽ nhíu mày, tuy nhiên hắn không lên tiếng nói gì. Nhất là trong quy tắc thi đấu không có điều lệ nào cấm tuyển thủ hút thuốc. Hơn nữa y cũng không muốn trêu vào học viện Sử Lai Khắc.
– Trận đấu bắt đầu!
Trọng tài ho tô một câu rồi nhanh chóng lui về sau.
Mã Anh Tuấn của học viện Vân La đang căng thẳng chờ câu nói này của trọn tài, sau khi nghe thấy hiệu lệnh, cơ thể cường tráng của hắn bắt đầu biến hóa. Hai tay đưa lên cao, trên cánh tay tự động xuất hiện ba cái ống sắt to bằng ngón tay cái, trên vai cũng xuất hiện hai ống sắt thật to. Sau lưng là đôi cánh, hai bên đùi cũng có sáu ống sắt khác nhau, trước ngực còn có một Hồn Đạo Khí hộ tâm. Hiển nhiên là một dạng của Hồn Đạo Thuẫn. Có thể nói hắn trang bị vũ khí đến tận răng cũng không sai.
Trên người Từ Tam Thạch không có nhiều biến hóa như người kia, trên tay phải của hắn xuất hiện một mảnh Huyền Minh Quy Giáp Thuẫn màu đen tuyền, đồng thời bốn Hồn Hoàn, hai vàng hai tím từ dưới chân nhấp nháy bay lên.
Bốn Hồn Hoàn?
Khán giả dưới khán đài không ngừng thở dài thất vọng. Mới chỉ là Hồn Tông? Bọn họ đang mong được một lần nhìn thấy Hồn Hoàn mười vạn năm a.
Người này thật bình thường, Hồn Hoàn cao nhất chỉ là ngàn năm. Bọn họ đến đây là muốn xem những cảnh tưng bừng náo nhiệt, hơn nữa Hồn Hoàn mười vạn năm cực kỳ quý giá đâu phải muốn thấy là thấy.
Thái độ của khán giả khi trông thấy Từ Tam Thạch phóng xuất ra vũ hồn so với hôm Hoắc Vũ Hạo thi đấu có thể nói là khác một trời một vực. Cũng không trách tại sao khán giả thất vọng được. Đúng lúc này, Từ Tam Thạch lại tiếp tục làm một chuyện khiến mọi người kinh ngạc.
Hắn chạy.
Chạy về phía đối thủ? Không, hắn xoay người chạy về phía đội của mình. Y hệt một lính đào ngũ bỏ chạy khỏi chiến trường vậy.
Lúc này, 108 Hồn Đạo Thủ Hộ Trụ đã sáng lên, bức màn phòng ngự cũng xuất hiện. Nhưng bức màn phòng hộ đó không phải nằm ngay cạnh sàn đấu mà cách đến ba mươi thước, mà vì để chỗ cho các tuyển thủ lên xuống nên trên bức màn phòng ngự có một lỗ hỏng nhỏ.
Mã Anh Tuấn trước khi ra thi đấu đã nghĩ ra một chiến thuật hoàn hảo, chiến thuật của hắn rất đơn giản, chính là di chuyển và tiêu hao. Hắn tin chắc với Hồn Đạo Khí Phi Hành sau lưng, tuy rằng hắn không thể bay cao nhưng tuyệt đối có thể tránh né công kích, chỉ cần tiêu hao được một ít hồn lực của Từ Tam Thạch là hắn thỏa mãn rồi.
Có điều, không hiểu sao khi vừa bắt đầu, Từ Tam Thạch đã xoay người bỏ chạy. Mã Anh Tuấn bị hành động của hắn làm ngẩn người, thầm nghĩ: “Lão đại à, ngươi chạy cái gì đây? Không phải bảo nương tay với ta sao? Ngươi muốn làm gì đây?”
Chắc chắn đa số những người ở đây không ai đoán được mục đích của Từ Tam Thạch, người biết rõ chân tướng e là chỉ có người ngày nào cũng cãi nhau với hắn nhưng cũng là người bạn hiểu rõ hắn nhất, Bối Bối.
Bối Bối khẽ cười, vẻ mặt có chút quái dị, khẽ nói:
– Tên ngốc này lại giở mánh khóe.
Ngay lúc hắn nói câu này, Từ Tam Thạch đã chạy đến cạnh lôi đài, sau đó đột nhiên hắn nhảy cao lên, cao đến mức có thể bay ra ngoài sàn đấu.
Hành động này của hắn khiến tất cả mọi người sững sờ la hét, ngay cả hoàng đế Tinh La cũng cực kỳ kinh hoảng.
Nên nhớ, theo quy tắc thi đấu, chỉ cần ra khỏi sàn đấu là sẽ bị phán thua.
Đừng nói Từ Tam Thạch đến từ học viện Sử Lai Khắc, cho dù những đệ tử của học viện bình thường dù biết chắc sẽ thua nhưng không có ai làm ra chuyện này. Chưa nhận thua đã bỏ chạy? Chuyện gì đây?
Chuyện gì ư? Gương mặt Từ Tam Thạch lộ ra vẻ gian xảo, sau đó Hồn Hoàn thứ tư trên người hắn lóe sáng.
Ánh sáng từ Hồn Hoàn màu tím vô cùng nổi bật, các khán giả chưa kịp hết kinh ngạc thì trước mặt lại xảy ra một chuyện vô cùng quỷ dị.
Huyền Minh Quy Giáp Thuẫn trên người Từ Tam Thạch bỗng sáng lên. Sau đó, người nhảy ra khỏi sàn đấu ngã vào bức màn phòng ngự không phải là hắn nữa.
Nói thế có chút phức tạp. Nói đơn giản hơn có nghĩa là Từ Tam Thạch và Mã Anh Tuấn đã hoán đổi vị trí.
Mã Anh Tuấn đang ngẩn người vì hành động bỏ chạy khỏi sàn đấu của Từ Tam Thạch thì đột nhiên phát hiện mình không còn đứng trên mặt đất nữa mà đang rơi xuống đâu đó. Mà Từ Tam Thạch lại đang đứng ở vị trí hắn đứng ban nãy.
Mã Anh Tuấn tuy không anh tuấn nhưng cũng là tinh anh của học viện Vân La. Hơn nữa hắn có thể là người mở màn tuyệt đối không thể là người yếu kém, bốn Hồn Hoàn, ba vàng một tím trên người hắn lập tức sáng lên. Hắn muốn sử dụng Hồn Đạo Khí Phi Hành để tránh khỏi tai nạn trước mắt.
Nhưng cũng ngay lúc này, Từ Tam Thạch đứng ở trên sàn đâu hút một hơi xì gà rồi hô to:
– Hồn Hoàn mười vạn năm tới rồi.
– Rầm…
Mã Anh Tuấn thật là bi kịch, Hồn Đạo Khí Phi Hành đã khởi động được một nửa lại bị Từ Tam Thạch hù giật mình ngã lăn xuống đất.
Cả người hắn được Hồn Đạo Khí bảo vệ nhưng từ độ cao năm thước ngã xuống cũng say xẩm mặt mày.
Khi cơ thể Mã Anh Tuấn rơi xuống đất, tất cả mọi người đột nhiên im lặng. Nếu lúc này có thế cho đứng hình thì ít nhất đếm được mười cái miệng người đang há to vì kinh ngạc, ngay cả vị Hoàng Đế Bệ Hạ kia cũng không ngoại lệ.
Hoắc Vũ Hạo vốn đang định dùng Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng giúp đỡ Từ Tam Thạch thì phát hiện Tinh Thần Tham Trắc của mình không xuyên qua được màn phòng ngự, sau đó thì trận đấu kết thúc.
Vị trọng tài đang đứng trên sàn đấu cũng trợn mắt há hốc mồm. Hắn vừa mới hô bắt đầu không được ba mươi giây đã kết thúc rồi.
Từ Tam Thạch một tay cầm Huyền Minh Quy Giáp Thuẫn, một tay cầm điếu xì gà, cực kỳ kiêu ngạo.
– Kế tiếp.
Dáng vẻ này là hắn bắt chước Hoắc Vũ Hạo hôm đó nhưng hiệu quả mang lại hoàn toàn khác nhau.
Mọi người im lặng trong giây lát rồi bắt đầu ồn ào bàn tán, có thể đến 90% số người ở đây không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Đây là Sử Lai Khắc vô cùng mạnh mẽ sao?
Bối Bối ở bên dưới khẽ nói đáp án cho các sư đệ và sư muội của mình.
– Hồn kỹ thứ tư của tên ngốc kia gọi là Huyền Minh Trí Hoán, trong phạm vi nhất định có thể dùng kỹ năng đó nháy mắt hoán đổi vị trí của hắn và đối thủ. Đây là một kỹ năng tương đối mạnh, có thể nói trong số các hồn sư hệ Phòng Ngự thì đây là một kỹ năng khá thần kỳ. Có điều, theo cách tên ngốc đó sử dụng thì thật sự một sự sỉ nhục. Khi lần đầu thấy hắn sử dụng Huyền Minh Trí Hoán ta cũng phải nghẹn họng.
Hòa Thái Đầu trợn mắt nói:
– Tam Thạch huynh thật bỉ ổi.
Người ta thường nói không chuyên sẽ không nhận ra điểm kỳ diệu. Cách nơi học viện Sử Lai Khắc ngồi không xa là học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Khí, không ai trong bọn họ thấy Từ Tam Thạch buồn cười, bởi vì bọn họ đã đoán được đái khái kỹ năng kia có tác dụng gì.
Khi Từ Tam Thạch mới ra thi đấu, bọn họ thấy hắn chỉ có bốn Hồn Hoàn cũng khẽ thở dài nhẹ nhõm. Bốn Hồn Hoàn ở học viện Sử Lai Khắc cũng chỉ là thành viên dự bị mà thôi. Nhưng sau khi thấy tấm chắn của Từ Tam Thạch và một chiêu hoán đổi ban nãy, những học viên của học viện Từ Tam Thạch lại một lần nữa lo lắng.
Mã Như Long, đội trưởng đội chính thức nghiêm túc nói:
– Học viện Sử Lai Khắc quả là không thiếu nhân tài.
Mãi đến khi thấy Từ Tam Thạch đi về phía mình thì vị trọng tài mới có phản ứng, hắn nhanh chóng chạy về phía Mã Anh Tuấn đã ngã khỏi sàn đầu.
Từ Tam Thạch cũng đi theo sau, miệng ngậm xì gà nói:
– Huynh đệ, không sao chứ?
Mã Anh Tuấn theo bản năng nói:
– Ngã hơi đau, sao ta lại ngã xuống đây?
Từ Tam Thạch ra vẻ nghiêm chỉnh nói:
– Vừa rồi không phải ta hứa sẽ nhẹ tay một chút sao? Cho nên ta dùng cách đơn giản nhẹ nhàng nhất để ngươi ngã xuống sàn đấu. Không cần cảm ơn ta, đi thôi.
Nói xong hắn còn đưa tay chào Mã Anh Tuấn.
Mã Anh Tuấn cũng theo bản năng đưa tay chào, sau đó tự đi về phía khu vực chờ thi đấu.
Trọng tài còn có thể nói gì nữa?
– Thi đấu cá nhân, trận đầu tiên, học viện Sử Lai Khắc thắng.
Mã Anh Tuấn mãi đến khi về đến khu vực chờ thi đấu mới giật mình hỏi đội trưởng của mình:
– Lão đại, có phải ta bị lừa không?
Đội trưởng học viện Vân La cốc vào đầu hắn nói:
– Ngu ngốc! Danh dự của học viện bị người làm mất hết rồi. Thưởng Nguyệt, lên đi.
– Dạ.
Một nữ đệ tử của học viện Vân La lập tức bước lên sàn đấu.
Home » Story » đấu la đại lục ii (tuyệt thế đường môn) » Chương 164: Đấu vòng tròn, Từ Tam Thạch bỉ ổi (Thượng+Trung)
Chương 164: Đấu vòng tròn, Từ Tam Thạch bỉ ổi (Thượng+Trung)
- Tháng 10 18, 2023
- 8:37 chiều