Bây giờ cứ nhìn thấy vạn tuế gia là tâm trạng của Sở Tà rất phức tạp. Tuy rằng Quỳnh Nương đã ân cần dạy bảo hắn, lúc này phải làm tròn đạo quân thần.
Nhưng mỗi khi nghĩ đến mẫu thân bị bắt đi xa để sinh mình ra, trong lòng lại hụt hẫng.
Lúc nhỏ hắn hy vọng phụ thân vẫn còn ở nhân thế, bây giờ đã biết hoá ra cha ruột vẫn luôn khoẻ mạnh, không vui vẻ nổi.
Cho nên lúc vạn tuế gia thúc giục hắn cưới, mặt mày không vui vẻ lắm, hắn lạnh lùng nói: “Người xưa chưa quên, tại sao phải cưới?”
Gia Khang Đế không cảm thấy lời này đang ám chỉ mình, ông không tán đồng: “Nghe nói tuy hưu thư là ngươi viết nhưng lại là Thiều Dung công chúa trình ra ngoài. Loại phụ nhân này tuy có tài học nhưng tính tình quá mức xằng bậy. Dù Vong Sơn muốn gương vỡ lại lành với nữ tử này cũng phải uốn tính tình kiêu ngạo của Thiều Dung lại, nếu không sau này nội viện không ổn, sao Vong Sơn có thể an tâm quốc sự?”
Nếu lời này là người khác nói, Sở Tà nhất định sẽ đồng tình. Nhưng lại từ trong miệng cha ruột bí ẩn của mình ra, tất cả đều là ngôn luận hoang đường sai nhịp.
Hắn không mặn không nhạt mà bác bỏ: “Công chúa như vậy tất nhiên là thần làm không tốt, nếu làm tốt thì sao nàng lại mang theo nhi nữ bỏ đi rời khỏi bổn vương chứ? Nếu đến nông nỗi nữ tử liều mạng không cần danh tiết cũng phải mang thê nhi rời đi thì nhất định là nam tử không tốt, không cần cũng đúng!”
Lời này nghe như Lang Vương tự trách, nhưng vào tai vạn tuế lại kích động đến vết sẹo cũ năm xưa.
Năm đó không phải biểu tỷ Tình Nhu liều mạng không cần danh tiết cũng phải mang hài nhi của bọn họ đi xa sao? Nghĩ vậy, đủ loại hối hận năm đó tức khắc lại nhảy lên trong lòng.
Đúng vào lúc này, Uyển tần rót rượu hầu hạ bên cạnh vạn tuế cười nói: “Sao Lang Vương lại trách móc bản thân nặng nề nhưng vậy? Nếu nàng ta đã có thai rồi còn nhẫn tâm rời đi thì lòng dạ lạnh nhạt thế nào chứ? Chỉ sợ tương lai nàng ta sẽ hối hận, cô phụ nam nhi tốt trên thế gian!”
Sở Tà nhìn nữ nhân giống mẫu thân này, lửa giận trong lòng càng cao, hắn lạnh nhạt nói: “Tước điểu hiểu hồng nhạn, Uyển tần ở trong cung an nhàn tự tại, nhận được thánh sủng, đương nhiên không thể hiểu được sự thương tâm của một nữ tử cương nghị tổn thương vì tình, một mình rời đi nuôi nấng hài nhi.”
Lời này trào phúng lộ rõ mồn một, bây giờ một mình Uyển tần được hoàng đế thịnh sủng, người nào trong cung lại không nịnh nọt? Chợt nghe lời trào phúng bực này, quả thực là biếm mình làm chim sẻ, thô tục đến cực điểm!
Mày liễu nhăn lại, khóe mắt đỏ ửng nhìn vạn tuế.
Nhưng Gia Khang Đế nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của nhi tử giống hệt biểu tỷ, lại nghe hắn nói, phảng phất như đêm trước khi biểu tỷ rời đi, vẻ mặt lúc nhìn ông rất quyết tuyệt, trái tim lại chợt đau xót.
Vẻ mặt tủi thân muốn trách cứ hắn của Uyển tần, ông cũng thấy được. Trong đầu lại nghĩ, nữ tử này giống biểu tỷ nhưng lại không có nửa phần khí khái của Tình Nhu.
Nếu Tình Nhu chịu thiệt, nàng sẽ không cần ai đến chống lưng, năm đó ở ngự thư phòng, nàng bị mấy hoàng tử châm chọc không phụ không mẫu, là cô nhi khất cái được Thái Hậu giúp đỡ, hắn muốn đi tìm Hoàng tổ mẫu cáo trạng. Nhưng Tình Nhu kéo hắn lại, nghiền mực ra đầy nửa chậu, đặt trên ván cửa thư phòng, hoàng tử cầm đầu đi vào, mực đổ thẳng lên đầu, oa oa khóc lớn, lại chọc nàng cười ha ha.
Tuy rằng sau đó hắn chịu tội nhận phạt thay Tình Nhu, Tình Nhu tự trách cũng quỳ ở Phật đường một canh giờ với hắn, nhưng nàng nói tư vị đích thân trả thù này mới là tuyệt nhất…
Trong phút chốc, ký ức thanh mai trúc mã với Tình Nhu hiện lên trong đầu. Bây giờ ông ngồi ôm giang sơn, nhưng vinh hoa vô song này, người kia lại không thể tiếp nhận.
Đúng vậy, lúc nàng lên thuyền rời đi, lòng có thê lương…
So sánh như vậy, nữ tử bên cạnh uổng có nhan sắc lại không có nửa phần linh khí của Tình Nhu không còn thú vị nữa, vẻ mặt tủi thân trông mong chờ người đến chống lưng kia làm ông phiền chán.
Ông làm bộ không nghe thấy, chỉ rầu rĩ nhận chén uống rượu, thẫn thờ ngẫm lại khuyết điểm cả đời này của mình…
Lúc nói lời này là trên một cung yến, nữ quyến các phủ rất nhiều. Tuy rằng thánh thượng lén lút nói chuyện với Lang Vương nhưng rốt cuộc vẫn bị truyền ra.
Lúc trước mọi người đều đồn là Lang Vương quá hoa tâm, đến nỗi hưu ly chính thê vừa mới sinh xong. Lòng dạ lạnh lẽo thế này, nghĩ đến, quả thực khiến người giận sôi.
Nhưng bây giờ nghe được đối thoại của vạn tuế với hắn, lại nhìn Lang Vương trách phạt bản thân không lưu tình chút nào, đây đâu phải là hán tử phụ lòng vứt bỏ chính thê? Rõ ràng là nam nhi trên thế gian thật lòng nuông chiều thê tử, một lòng nén giận, không phải bị vứt bỏ!
Những nữ tử chưa gả đó tim lại đập thình thịch, tuy Lang Vương không phải là thiếu niên lang chưa lập gia đình nhưng lại là tình lang hiểu tình hiểu tính.
Nghĩ kỹ thì đúng là đáng giá gả đi!
Có điều Lang Vương lười quan tâm những cái liếc mắt đưa tình đó.
Tuy vạn tuế không chịu gật đầu để hắn về Giang Đông, nhưng nếu hắn quyết tâm trở về, có ai có thể ngăn được?
Nhưng trước mắt còn có một chuyện, đó là phải khuyên Quỳnh Nương mang theo đôi nhi nữ trở về với hắn.
Nếu không, những người không cưới được lão bà khắp kinh thành, ai nấy cũng nhìn chằm chằm tảng thịt mỡ thơm nức Quỳnh Nương nhà hắn, thật sự khiến hắn vô cùng sốt ruột.
Hắn trở về từ cung yến rồi nhắc đến chuyện về Giang Đông với Quỳnh Nương, không ngờ Quỳnh Nương lại đồng ý: “Hy Hoà và Nhược Hoa dần lớn, nếu chịu được ngựa xe thì về Giang Đông, đến trước mộ công công bà bà, cũng nói cho bọn họ biết, Sở gia có tôn nhi rồi.”
Thấy Quỳnh Nương gật đầu, Sở Tà nhẹ nhàng thở ra, chuẩn bị cho việc rời khỏi kinh thành.
Còn Quỳnh Nương cũng chuẩn bị mua đồ dự phòng cho trẻ mới sinh, tránh cho về đến Giang Đông, ở nơi hẻo lánh cách xa trấn lớn, mua đồ không tiện lắm.
Có điều vừa ra khỏi cửa, nàng đụng phải oan gia kiếp trước lâu rồi chưa gặp.
Thượng Vân Thiên đứng trước cửa hàng, chắp tay thi lễ nói với Quỳnh Nương: “Quỳnh Nương, đã lâu không gặp, nàng có khỏe không?”