bản thân khẽ run lên, nhìn đôi môi đỏ như ngọn lửa của
Hứa Như Vân, yết hầu không ngừng chuyển động.
“Anh Cao à”
chờ
“Vậy hạng mục đó, sao anh không thể cân nhắc đến
công ty của tụi em chứ?”
“Chuyện hạng mục này, cần cân nhắc nhiều nhân tố …
a… khá phức tạp…”
“Vậy… em có thể tính là một nhân tố không?”
Giọng có chút mơ hồ.
Cao Vĩnh vừa tính trả lời, lại đột nhiên nói không ra rồi,
cả người đều căng thẳng.
“Tính…tính!”
Rời khỏi khách sạn thì trực tiếp về tập đoàn Lâm thị, mặt
của Cao Vĩnh vẫn còn đỏ hồng.
Ông ta đi vào phòng làm việc ngồi trên ghế, nhớ lại cảm
giác lúc đó một hồi mới lấy bản hợp đồng mình sớm đã
chuẩn bị xong từ trong tệp văn kiện.
Cao Vĩnh nhìn một cái, trong lòng tính toán cái được cái
mất khi đổi nhà đầu tư, xem ra không có tổn thất quá
lớn, nên trực tiếp ném hợp đồng vào máy hủy giấy.
Tiếp đó ông ta cầm điện thoại lên: “Sếp Hứa, tôi nghĩ
công ty các em có lẽ thích hợp hơn với hạng mục này,
còn về điều kiện thì giống như những gì trước đây em
nói”
Dừng một chút, Cao Vĩnh cười nói: “Hay là, tối nay em
mang hợp đồng đến tìm tôi, chúng ta trao đổi chuyên
sâu thêm một chút?”
Nhà đầu tư thay đổi rồi.
Cao Vĩnh thấy cái này căn bản không tính là gì, chỉ cần
hạng mục có thể hoàn thành, có thể chịu trách nhiệm
với lợi nhuận của công ty, chuyện này coi như làm xong.
Ông ta trước giờ luôn vậy, chỉ cần có thể kiếm tiền cho
công ty thì hạng mục coi như thành công rồi.
Còn về việc hạng mục cho ai làm, hợp tác với ai, được
mất thế nào căn bản là một quá trình cân nhắc.
Rất hiển nhiên, những nhân tố ông cân nhắc có bao gồm
Hứa Như Vân.
Ít nhất, theo trước mất mà nói, ông ta không quên được
mùi vị đó, mùi vị thư giãn sảng khoái!
“Dạ được, vậy tối nay gặp, em có kinh hỉ tặng anh Cao
để thể hiện sự cảm ơn”
Bên kia điện thoại, Hứa Như Vân nũng nịu nói.
Cúp máy, Cao Vĩnh đã có chút không đợi được rồi.
Chỉ cảm thấy thời gian trôi qua quá chậm, sao còn chưa
tối nữa.
Ông ta đứng dậy, điều chỉnh lại trạng thái liền rời phòng
làm việc đến tìm Lâm Vũ Chân.
Khoảng thời gian Lâm Văn không ở công ty, tất cả công
việc của công ty đều do Lâm Vũ Chân phụ trách.
Nếu đã quyết định được nhà đầu tư để hợp tác thì tự
nhiên phải nói một tiếng với Lâm Vũ Chân.
Đương nhiên, Cao Vĩnh chỉ cảm thấy đó chỉ là thông báo.
một tiếng mà thôi.